Cô bỗng nhiên ngồi bật dậy, kéo chăn dịch về phía sau một chút: "Làm gì?"
"Chia nửa giường cho em."
"?"
"Chia nửa chăn cho tôi."
"...... Sao anh không nói thẳng muốn chúng ta cùng chung chăn gối đi?" Quý Chu Chu nhìn anh, nói không nên lời: "Bây giờ đàn ông chiếm tiện nghi đều công khai như vậy sao?"
Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm cô một lúc, hỏi một vấn đề vô cùng nghiêm túc: "Ai chiếm tiện nghi ai?"
"......"
Căn phòng đột nhiên an tĩnh lại, Cố Quyện Thư nhìn thấy dáng vẻ á khẩu không trả lời được của cô, duỗi tay nắm được một bên chăn, kéo một cái làm cho cô ngã xuống giường lăn lăn, phong ấn lời nguyền của chăn cũng theo đó được giải trừ.
Cố Quyện Thư an phận nằm ở mép giường bên cạnh, đắp một góc chăn buông tiếng thở dài hài lòng: "Nếu không muốn ngủ ở đây, có thể tự mình đi tìm chỗ khác."
"......" Cầm thú.
Quý Chu Chu thầm mắng một câu, nhìn chiếc giường rộng lớn mà anh chỉ chiếm 1/5, do dự một chút vẫn là nằm xuống. Giống như Cố Quyện Thư, cũng chọn mép giường bên kia, nhất thời giữa hai người cách một khoảng lớn.
Một khi nằm trên giường mềm mại, thì tất cả khó chịu vừa rồi đều không thấy, Quý Chu Chu thoải mái cảm thán một tiếng, sau đó rất nhanh chìm vào giấc ngủ. Cố Quyện Thư yên lặng nghe tiếng hít thở đều đặn của cô, dần dần mí mắt cũng bắt đầu nặng nề, chưa đến 10 phút, hai người đều ngủ rồi.
Ngoài cửa sổ trăng lạnh như nước, ánh trăng trút xuống mặt biển, từng tầng từng tầng hiện ra phía bờ biển.
Trong căn phòng nào đó của khách sạn, Thẩm Dã đổ mồ hôi đầy người, nhíu mày, rơi vào ác mộng không có cách nào tỉnh lại.
"Chu Chu... Chu Chu đừng chết... Em đừng bỏ lại anh một mình, anh biết lỗi rồi..." Anh ta chợt mở mắt ra, nhìn chằm chằm trần nhà thở hổn hển từng cơn từng cơn, sau một lúc lâu mới tỉnh táo lại, ý thức được vừa rồi chỉ là nằm mơ.
Trong bóng tối, anh ta cầm một bao thuốc lá đi ra ban công, gió biển và tiếng sóng biển lập tức tràn ngập vào giác quan của anh ta, lúc châm thuốc xong cũng không hút, mà chỉ kẹp ở giữa ngón tay, yên lặng nhìn nó cháy hết. Liên tiếp mấy điếu thuốc, anh ta mới dần dần từ trong đau khổ cực hạn bước ra.
Gần đây Thẩm Dã vẫn luôn mơ cùng một giấc mơ, trong mơ vẫn giống như mình trong thực tế, tặng Chu Chu cho Cố Quyện Thư, chỉ là ở trong mơ, Chu Chu vẫn nguyện ý tha thứ cho anh ta, cũng không ngừng vì anh ta đi trộm bí mật thương nghiệp của Cố Quyện Thư, sau liên tục vài lần cuối cùng thất bại, bị Cố Quyện Thư giết chết, mà lúc anh ta đến hiện trường, cô đã không còn thở.
Hồi tưởng lại hình ảnh trong mộng, lòng ngực của Thẩm Dã lại bắt đầu đau. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Anh ta không hiểu cho lắm, bản thân từ trước đến nay kiêu ngạo, tại lần trước sau khi Quý Chu Chu rõ ràng muốn cắt đứt quan hệ với mình, mặc dù trong lòng anh ta sinh ra đau khổ bí ẩn, còn coi như có thể kiềm chế, nhưng sau nhiều ngày liên tiếp nằm mơ thấy cô như vậy, gặp lại cô cảm xúc tích góp nhiều ngày rốt cuộc bùng nổ.
Thẩm Dã không muốn thừa nhận, từ lần đầu tiên lúc mình nhìn thấy cô gái đó, thì đã bị tâm hồn sạch sẽ của cô hấp dẫn, cho đến mấy ngày gần đây, mới hậu tri hậu giác ý thức được điểm này. Đáng tiếc đã muộn rồi, Chu Chu của anh ta, bị chính tay anh ta tặng cho người đàn ông khác.
Nghĩ tới giờ phút này cô đang nằm trong lòng của người đàn ông khác, Thẩm Dã liền đau đến không có cách nào hô hấp, chỉ có thể thúc ép bản thân suy nghĩ những chuyện khác, ví dụ như vì sao anh ta mơ thấy những điều này.
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng không đưa ra được một cái kết luận, điều duy nhất Thẩm Dã biết được, chính là anh ta không thể mất Chu Chu, mà hiện tại anh ta lại không có nặng lực chống chọi với Cố Quyện Thư, đoạt Chu Chu về.
Nhưng mà không sao, nếu như giấc mơ đó thật sự có điều gợi ý, thì đại biểu bên đó thật sự có một tài sản cá sấu lớn(*), chỉ cần anh ta giống như trong mơ của mình, gãi đúng chỗ ngứa bắt được đầu tư của Cố Quyện Thư, là có thể tiến thêm một bước mở rộng công ty lớn mạnh.
(*) Tài sản cá sấu lớn (): mọi người hiểu là gì không ạ? Hi tìm không thấy lời giải thích.
Ánh mắt của Thẩm Dã quăng xuống mặt biển, đồng tử còn đen hơn đêm tối, bây giờ trên mặt anh ta, mang theo sự trầm ổn và kiên định mà ngay cả anh ta cũng không nhận ra, bớt đi một phần bướng bỉnh của thiếu niên anh khí(*). Mặc dù vẫn là anh ta, nhưng lại không nên là anh ta ở lứa tuổi này.
(*) Anh khí: khí khái anh hùng
Một đêm gió yên sóng lặng.
Ánh mặt trời quá sáng, Quý Chu Chu đang ngủ ngon lành bất mãn hừ một tiếng, trùm kín trong chăn, nhưng vừa trùm lại thì nóng, không bao lâu cô đã chui ra, chân mày nhíu lại một chỗ bực bội.
Đang lúc cô muốn tỉnh lại, đôi mắt đột nhiên một mảnh mát lạnh, ánh sáng theo đó biến mất hơn phân nửa, cô theo bản năng sờ sờ, cảm thấy giống như tay của Cố Quyện Thư........ Cố Quyện Thư sao có thể sẽ dịu dàng như vậy, Quý Chu Chu hừ nhẹ một tiếng, thỏa mãn một lần nữa ngủ mất. Cố Quyện Thư bị cô đánh thức, nhìn thấy chỉ cần một bàn tay là có thể làm cho Quý Chu Chu an phận lại, suy nghĩ hay là giống như lời nói hôm qua, đem hết tiền cho cô, để cho cô có cảm giác an toàn, dù sao bây giờ thoạt nhìn cô đã rất có cảm giác an toàn.
Suy tư một hồi không có kết quả, Cố Quyện Thư dứt khoát ngủ tiếp, nhưng vừa định lấy tay ra, thì đã bị cô nắm lại ấn lên trên mặt, anh động vài lần, dứt khoát ôm người vào trong lòng, dùng thân thể giúp cô che ánh sáng, hoàn toàn xem nhẹ điều khiển từ xa của rèm cửa sổ tự động ở bên tay phải cách đó không xa.
Quý Chu Chu hừ một tiếng, trực tiếp vùi mặt vào trong ngực anh, tiện thể đem chăn trên người chăn kéo qua một bên, giống như bạch tuộc ôm lấy anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!