Chương 42: Có phải anh thích ai rồi không?

Quý Chu Chu khẽ cười một tiếng: "Cũng nói không chính xác được, nhưng mà không nhất định phải lĩnh chứng(*), thứ tình cảm này quan trọng nhất chính là cùng nhau, chỉ cần hai người có thể ở bên cạnh đối phương dài lâu, thì cho dù không kết hôn, cũng sẽ rất hạnh phúc. Cố tiên sinh, bây giờ anh vẫn chưa gặp được người đó, chờ gặp được, anh sẽ hiểu."

(*) Lĩnh chứng: đăng ký kết hôn.

Cố Quyện Thư yên lặng đứng bên cạnh cô, bởi vì góc độ này chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt của cô, ánh đèn chụp ảnh cưới bên kia chiếu sáng hình bóng của cô, cảm giác dịu dàng thuần khiết, làm cho người ta muốn đến gần.

"Làm sao xác định mình gặp được, có phải người đó hay không?" Giọng nói của Cố Quyện Thư hơi khàn khàn.

Quý Chu Chu suy nghĩ một chút: "Đại khái là rất hợp nhé, sẽ cảm thấy đối phương thú vị, ngay cả cũng không làm gì hết, ở bên cạnh người đó cũng sẽ không thấy nhàm chán, lúc không có chuyện gì cũng muốn nhìn xem người đó đang làm gì một chút, lúc có chuyện thì lại nghĩ đến người đó trước tiên, có thể dựa dẫm vào nhau chữa lành vết thương cho nhau, đương nhiên cũng phải có cảm giác tim đập loạn nhịp, như vậy chắc là gặp đúng người rồi đó."

Nhìn thấy biểu cảm như có điều suy nghĩ của Cố Quyện Thư, bậc thầy đời người Quý Chu Chu rất có cảm giác thành tựu. Nếu như hỏi cô vấn đề khác, cô có thể thật sự không biết, nhưng hỏi về vấn đề tình cảm, vậy là tìm đúng người rồi. Tuy cô chưa từng nói chuyện yêu đương, nhưng cô thường xuyên viết lách, kinh nghiệm lý luận vẫn đủ dùng.

Cố Quyện Thư suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng gật gật đầu tiếp tục đi về phía trước. Quý Chu Chu đi theo: "Chỉ là anh gặp được người mình thích rồi, ngàn vạn lần đừng mở miệng ra liền nói bản thân không định kết hôn, như vậy là một cô gái nhỏ cũng sẽ bị anh dọa chạy mất, anh phải tiến hành theo trình tự, xem cô ấy có thể chấp nhận hay không."

"Nếu không thể chấp nhận?" Cố Quyện Thư hỏi.

Quý Chu Chu không chút nghĩ ngợi: "Vậy xác định cô ấy chia tay với anh thôi, không phải tất cả mọi người đều có thể chấp nhận không danh không phận, mặc dù chỉ là một tờ giấy, nhưng đó cũng là được nhà nước thừa nhận, có thể làm cho cô gái có một cảm giác an toàn."

"Cảm giác an toàn không thể dùng những thứ khác thay thế?"

Lần này Quý Chu Chu lưỡng lự, suy nghĩ một hồi cẩn thận mở miệng: "Vậy đem tiền đều chuyển cho cô ấy? Tiền bạc đôi khi cũng có thể cho người ta có cảm giác an toàn rất lớn, chẳng qua cũng có khả năng cô ấy không thích, vẫn là phải thương lượng thôi." (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Ví dụ như cô, trước đó hai bàn tay trắng đến bây giờ giá trị con người lên đến ngàn vạn, cô cảm thấy hô hấp của bản thân bây giờ cũng dám hít nhiều hơn hai ngụm rồi.

Cố Quyện Thư gật đầu, đột nhiên hỏi: "Một số tiền khổng lồ và một tờ giấy đăng ký kết hôn, em chọn cái nào?"

"Đương nhiên là một số tiền khổng lồ." Quý Chu Chu không chút nghĩ ngợi trả lời.

Cố Quyện Thư hài lòng, bước nhanh về phía trước. Quý Chu Chu cảm thấy tối nay anh có chút kỳ lạ, suy nghĩ một chút vẫn là đuổi theo: "Có phải anh thích ai rồi không?"

"Em nói xem?"

Kêu tôi nói cái gì, khóe miệng Quý Chu Chu giật giật, coi như anh có rồi: "Vì vậy anh định nghe theo tôi, cho cô ấy rất rất nhiều tiền?"

Cố Quyện Thư nhún vai một cái, không trả lời câu hỏi của cô.

Quý Chu Chu khẩn trương: "Cố tiên sinh, anh không phải thật sự ngây thơ như vậy chứ, người có thân phận địa vị giống như anh, xác suất đột nhiên gặp được chân ái so với người thường lớn hơn một chút, nhưng xác suất gặp phải kẻ lừa đảo càng lớn hơn, cẩn thận cô ấy lừa cả tâm lẫn thân của anh, anh vẫn nên cẩn thận một chút, đừng cho tiền trước."

Nói xong cô dừng một chút, cảm thấy lời nói của mình nghe có vẻ hơi xen vào chuyện người khác, nhưng nếu tên này nghe theo mình, đột nhiên đem tài khoản kếch xù cho người ta, đối phương là người tốt thì còn may, ngộ nhỡ là một kẻ lừa đảo, chuyện này cuối cùng rất có thể sẽ đổ (trách nhiệm) lên người mình.

"Không phải tôi nói xấu cô gái đó nha, chỉ là lấy thân phận của người từng trải chia sẻ một chút kinh nghiệm cho anh. Giống như tôi trước kia, cũng cảm thấy mình tìm được một người có thể sống bên nhau cả đời, nhưng sự thật thì sao, còn không phải bị lừa, tôi chỉ là không hy vọng anh đi theo vết xe đổ của tôi." Quý Chu Chu khá chân thành: "Dù sao những người giống tên cặn bã đó, chỉ thích chọn người tốt như chúng ta lừa gạt."

"Vậy người tốt từng bị người xấu lừa gạt, sau này sẽ lừa gạt người khác sao?"

"Đương nhiên sẽ không." Quý Chu Chu cho rằng anh đang ám chỉ mình, lập tức tỏ ra trong sạch: "Giống như mấy người chúng ta từng bị người xấu lừa gạt, tâm địa chỉ càng thêm lương thiện, yêu thương cuộc sống, sao có thể đi gạt người khác."

Cố Quyện Thư nhếch môi: "Cho nên... "

"Cho nên cái gì?"

"Em thật ồn."

"......" Ơ.

Sau khi Cố tiên sinh giết chết cuộc trò chuyện, Quý Chu Chu quyết định ngậm miệng lại, tuy là trong lòng vẫn tò mò người anh thích là ai, nhưng biết cho dù mình có hỏi, anh cũng sẽ không nói, nên dứt khoát không hỏi.

Chẳng qua nói lại, nếu như anh có đối tượng, vậy có phải mình sẽ dọn ra khỏi nhà anh không, mặc dù cô và Cố Quyện Thư không có gì, nhưng nói tới mối quan hệ của hai người vẫn là mờ ám, người phụ nữ nào cũng không chấp nhận được.

Vừa nghĩ tới bản thân phải nhường chỗ cho người phụ nữ khác, Quý Chu Chu buông tiếng thở dài, mới không khiến cho mình cười ra tiếng. Nếu Cố Quyện Thư chủ động mở miệng kêu cô đi, vậy cô nhất định phải mượn cơ hội sư tử há miệng lớn(*), ít nhất phải mấy chục vạn, mới đem tấm thẻ trước kia anh cho cô trả lại anh.

(*) Sư tử há miệng lớn: nghĩa là đòi hỏi hoặc yêu cầu cao, chỉ những người tham lam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!