Trên bãi biển, Quý Chu Chu còn chưa biết Tử Thần xuống tới, một tay con hàu lớn một tay con cua lớn, ăn rất là vui vẻ. Cô gái xinh đẹp lúc nào cũng lọt vào tầm mắt người khác, chỉ trong một khoảng thời gian, những cái bàn xung quanh cô đã có đàn ông trẻ tuổi ngồi đầy.
Quý Chu Chu đắm chìm trong mỹ thực, đối với những ánh mắt bên người luôn luôn bay tới xem như không thấy. Đợi đến khi con cua trên bàn ăn chỉ còn lại một cái chân, thì rốt cuộc một người tuổi trẻ kìm chế không được đi qua: "Người đẹp, đi một mình hả?"
"Ừ, chồng bị bệnh con trai ở khách sạn chăm sóc." Quý Chu Chu cũng không ngẩng đầu lên lấy đồ kẹp giải quyết con cua. Lúc này mới ngẩng đầu, giống như không nhìn thấy biểu cảm xấu hổ của người trẻ tuổi: "Có chuyện gì sao?"
"Cái kia...... Không có chuyện gì, tôi chỉ là lại hỏi một chút." Người trẻ tuổi cười khan hai tiếng, lặng lẽ quay trở về chỗ của mình.
Quý Chu Chu nhịn cười, đối với ông chủ giơ một tay lên: "Ông chủ, làm phiền đem đến một phần ngao hoa(**) và hai chai bia."
"Được." Ông chủ hì hục xào xong, đem đến cho cô: "Cô gái ăn rất được nha."
"Cũng tạm thôi." Quý Chu Chu cười cười.
Vừa chuẩn bị ăn, cái người trẻ tuổi lúc nãy lại đi tới, đỏ mặt nhìn cô: "Cái kia, bạn tôi nói: bởi vì cô không muốn để ý tới tôi, cho nên mới nói dối mình kết hôn rồi, là như vậy sao?"
Ê nhóc, anh cũng đã biết, còn lại đây hỏi cái gì? Quý Chu Chu cười cười: "Thật sự kết hôn rồi, tôi lừa anh làm gì."
"À..." Người trẻ tuổi do do dự dự, sau một hồi lấy hết can đảm: "Vậy bữa ăn hôm nay tôi có thể mời cô không?"
Thật không dễ gì gặp được một người mình thích thích, anh ta cũng muốn vì cô làm chút gì đó.
Lần này Quý Chu Chu thật sự bật cười: "Không cần, cảm ơn lòng tốt của anh."
Người trẻ tuổi thấy cô kiên định, đành phải từ chỗ bàn bên cạnh rời đi, lưu luyến từng bước, đi theo bạn bè rời khỏi.
Một phần ngao hoa không bao nhiêu, Quý Chu Chu rất nhanh đã ăn xong rồi, thỏa mãn ợ một cái chuẩn bị rời đi. Sờ cái túi một cái ngẩn người, di động của cô đâu? Thẻ của cô đâu?
Nghĩ đến bản thân trước khi ra cửa có tật giật mình, sợ bị Cố Quyện Thư phát hiện, một đường đi đều căng thẳng, vậy mà không phát hiện ra cái gì mình cũng không mang.
Lại đến đây?! Quý Chu Chu gào thét trong lòng, muốn tìm người trẻ tuổi vừa rồi vay tiền, kết quả đối phương đã đi mất dạng rồi. Đang lúc cô cho rằng bản thân sắp bị đưa đến Cục Cảnh sát, một cái bóng đen đột nhiên che khuất tầm mắt cô. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Quý Chu Chu ngẩng đầu nhìn lên, kích động: "Ba ba!"
Cố Quyện Thư: "..." Phản ứng với trong tưởng tượng của mình không giống nhau lắm.
"Anh có mang tiền không? Thẻ cũng được." Quý Chu Chu mong chờ nhìn anh.
Cố Quyện Thư trầm mặc một lát: "Em lại ăn cơm Bá Vương?"
(*) Bá Vương: Là kẻ cực kỳ thô bạo; kẻ ngang ngược (hiệu của Sở vương Hạng thời Tần
- Hán).
"...... Cái gì mà lại, mỗi lần tôi đều trả tiền, được chưa."
Cố Quyện Thư đối diện với cô một hồi, Quý Chu Chu đột nhiên hiểu rõ anh không dễ dàng bỏ qua cho mình như vậy, đôi mắt lập tức sáng lấp lánh nhìn anh: "Cố tiên sinh ~"
"Giống như mời gọi, hôm nay em dùng mấy lần rồi?" Cố Quyện Thư không dao động.
Khóe miệng Quý Chu Chu giật giật, lôi kéo tay áo của anh làm nũng: "Anh giúp tôi trả tiền đi, cầu xin anh, nếu không tôi bị đưa đến Cục Cảnh sát, anh vẫn phải đi lãnh tôi ra."
"Dựa vào cái gì tôi đi lãnh?"
"Ai kêu anh là người giám hộ."
Cố Quyện Thư giật giật khóe môi, lại không nói ra lời phản bác. Ba ba giúp con gái trả tiền, hình như là chuyện đương nhiên, nhưng anh không định thỏa hiệp dễ dàng như vậy: "Vậy em trả lời tôi trước một vấn đề."
"Anh nói." Quý Chu Chu lập tức gật đầu.
Cố Quyện Thư giơ di động của cô lên trước mặt cô: "Mở khóa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!