Cuối cùng quần áo cởi ra như thế nào, đối với Quý Chu Chu mà nói đã không còn quan trọng, giờ phút này cô ngâm mình trong bồn tắm xa hoa, thật nhiều bong bóng trong bồn cũng ngăn không được sự xấu hổ trong lòng cô bùng nổ. Cô cảm thấy bản thân phải yên tĩnh một chút.
Trời dần dần tối, Cố Quyện Thư ngồi trên ghế sô pha bên ngoài, đôi mắt thẳng thắn chăm chú nhìn tivi, lỗ tai lại hướng về phía phòng tắm. Một tập phim truyền hình kết thúc đã là 35 phút sau, anh chầm chậm đứng lên, đi đến trước cửa phòng tắm gõ gõ: "Đói bụng."
"...... Anh đi tìm đám người Diệp Khuynh."
"Còn em?"
Quý Chu Chu còn trong bồn tắm: "Tôi không đói bụng." Nói xong, cô làm lơ cái bụng kháng nghị kêu ọt ọt, tắt chức năng giữ nhiệt bồn tắm, đi ra bắt đầu xả nước.
Cố Quyện Thư dừng một chút, đã gửi tin nhắn cho Diệp Khuynh: Các món ăn đặc biệt ở đây là gì?
Lúc tin nhắn Diệp Khuynh gửi trở lại, Quý Chu Chu đang quấn khăn tắm lau tóc, thì nghe thấy giọng nói ấm áp của người đàn ông không có tình cảm ở bên ngoài báo tên món ăn: "Hôm nay chúng ta ăn hải sản, có hàu nướng mỡ tỏi(1), canh cá lưỡi trâu dưa cải chua(2), tôm hùm nướng tiêu đen(3)..."
Quý Chu Chu nuốt nước miếng một tiếng "Ừng ực", cắt ngang đả kích tàn nhẫn của anh: "Nói rồi, tôi không đói bụng, anh đi nhanh đi."
Để bày tỏ sự quyết tâm không đi ăn cơm, cô lập tức mở máy sấy, làm cho tiếng gió che lại âm thanh cám dỗ của Cố Quyện Thư. Cố Quyện Thư đợi mãi, thấy cô không chịu đi ra, rũ mắt một mình rời đi.
Cố Quyện Thư vừa đi, Quý Chu Chu mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng tắt máy sấy từ trong phòng đi ra, nhìn thấy quần áo vốn vứt xuống đất, bây giờ được Cố Quyện Thư bỏ vào sọt giặt quần áo, thì mặt cô lại bắt đầu đỏ...
Cô! Quý Chu Chu! Đời này cũng chưa từng mất mặt như vậy!
Tuy là bình tĩnh như cô, trong phút chốc cũng không có cách giả vờ chưa từng xảy ra chuyện gì, cùng ra ngoài ăn cơm với Cố Quyện Thư... Nhưng mà cô thật sự rất đói! Advertisement / Quảng cáo(bygoogle = window. bygoogle || []). push({});
Quý Chu Chu than thở một tiếng, nhìn biển cả ngoài cửa sổ nhanh trí suy nghĩ, biết được đây là cơ hội đi lại một mình hiếm có, thì lập tức chạy đi tìm chiếc váy dài thay, đến gương trang điểm một cái, hất tóc ra cửa.
Lão tử tự mình đi ăn!
Vì để tránh gặp đám người Cố Quyện Thư, Quý Chu Chu đội nón đeo khẩu trang, lén lút ra cửa. Khi đến đại sảnh còn không quên nhìn trái nhìn phải, sau khi xác định xung quanh không có ai, mới lập tức sải chân chạy ra ngoài. Nếu không phải cả người cô là hàng hiệu xa xỉ, bảo an ở cổng xém chút nữa cho rằng cô là phần tử phạm pháp luật bắt lại.
Bên này Cố Quyện Thư, Diệp Khuynh và Chử Trạm đến nhà hàng, lười biếng ngồi ở một góc. Sau khi Diệp Khuynh chọn một đống món ăn, thì đưa thực đơn cho Chử Trạm: "Có muốn thêm món gì không?"
"Salad(4) cảm ơn, tôi giảm cân." Chử Trạm khá qua loa.
Diệp Khuynh xuy một tiếng, đưa thực đơn cho người phục vụ: "Anh nói anh không ngoan ngoãn thừa kế gia sản ngàn vạn, không có chuyện gì bay đi làm diễn viên gì đó, làm cho người lớn trong nhà tức gần chết không nói, còn mỗi ngày không thể ăn này ăn kia, có mệt không."
"Sau khi tôi gia nhập gần 10 năm mới nói những lời này với tôi, có phải muộn quá rồi không?" Chử Trạm nghiêng người liếc anh ta một cái, "Hơn nữa tôi không ăn, vị bên cạnh này cũng không muốn ăn. Sao cậu không hỏi cậu ta một câu, gan cậu lớn rồi?"
"Anh ta nào có tâm trạng chứ, từ lúc bước vào đã thất thần, tôi đoán chừng Chu Chu không đến anh ta không có khẩu vị." Diệp Khuynh vừa nói xong đã bị Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm, anh ta chột dạ ho khan một tiếng: "Tôi muốn kêu Chu Chu, kêu Quý tiểu thư kỳ cục muốn chết."
Lúc này Cố Quyện Thư chưa nói cái gì anh ta, chầm chậm cầm ly lên, nếm đồ uống một chút. Mùi vị không tệ, mặt của Cố Quyện Thư động một cái.
Chử Trạm cười như không cười nhìn anh: "Đợi lát nữa kêu người đưa đến phòng cậu một chai."
Cố Quyện Thư nhìn anh ta một cái không nói gì, hiển nhiên là cũng muốn như vậy. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Diệp Khuynh líu lưỡi: "Chậc, tiểu thiếu gia Cố gia nhà chúng ta không dính khói lửa phàm tục cũng có lúc như vậy? Đi ra uống miếng nước cũng có thể nhớ đến vợ?"
"Cậu hâm mộ?" Chử Trạm nhướng mày.
Diệp Khuynh xua tay: "Thôi đi, tôi nên dấn thân vào sự nghiệp phim ảnh còn tốt hơn."
Nhưng mà đây chỉ mới bắt đầu, lúc hải sản được đưa lên liên tục, đũa của Diệp Khuynh mới vừa chỉ về phía một dĩa thức ăn, thì nghe được Cố Quyện Thư bên cạnh ẩn ẩn mở miệng: "Mùi vị món này có vẻ không tệ."
Diệp Khuynh: "...... Tôi kêu nhà hàng làm thêm một phần đưa cho Chu Chu."
"Không cần, phần này là được." Đôi mắt của Cố Quyện Thư bất động.
Khóe miệng Diệp Khuynh giật giật: "Phục vụ đâu? Tôi kêu bọn họ đưa cho Chu Chu."
Lúc này Cố Quyện Thư mới gật đầu một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!