▶Sở thích của đại gia thật đặc biệt◀
🔸🔸🔸
"Không Thiên Tứ, con buông ta ra! Ta là mẹ con! Chúng ta làm như vậy là không đúng!" Trong tivi, người phụ nữ đau khổ giãy giụa.
Tiểu sói lang nắm lấy váy cô xé ra, hốc mắt đỏ bừng hét lên: "Mẹ tôi đã sớm chết rồi! Em tính cái gì mẹ, em là người phụ nữ của tôi!"
Dứt lời, anh ta đè lên, tấm màn rơi xuống, phim kết thúc, ánh sáng trên tivi phản chiếu đến khuôn mặt Quý Chu Chu, minh minh diệt diệt làm mặt cô trở nên hết sức kỳ dị. Cô không để ý lắm, ngược lại phát ra hai tiếng cười khinh bỉ quái dị, treo lên mặt biểu cảm thỏa mãn tắt tivi.
Khó trách năm đó bộ phim này hot như vậy, tiết tấu logic người giả thiết hoàn mỹ, cốt truyện lại cẩu huyết, góc độ chuyên nghiệp xem ra thật sự rất được. Ở đây góc độ chọn người giả thiết lại so với trong hiện thực bám sát hơn, ánh mắt của diễn viên nam chính đóng tiểu sói lang này lộ ra sắc khí ngây thơ, quả thực thời khắc hướng đến tất cả trái tim đồng chí nữ nổ súng.
Đã có thể nhiều đài liên hợp truyền bá ra. Một là chứng minh bộ phim này rất đắt, một đài truyền hình không thể nuốt nổi, cần phải có người đến gánh vác rủi ro. Hai là quy tắc từ mặt bên chứng tỏ thể loại phim này rất nhận được sự yêu thích của người xem, cho nên bọn họ mới dám liên bá nhiều đài.
Sau khi biết sở thích của người xem ở thế giới trong văn và thế giới hiện thực không chênh lệch lắm, Quý Chu Chu cũng an tâm rồi. Cô cũng coi như tuổi còn trẻ thì đã làm biên kịch mấy bộ phim hot rồi, không tin bắt không được công ty điện ảnh nơi này. Đợi cô kiếm nhiều tiền chút, nói không chừng có thể sớm thoát khỏi cốt truyện.
Quý Chu Chu cảm thấy mãn nguyện đứng lên, ngáp một cái đi ra ngoài, đột nhiên nhìn thấy một cái bóng đen đứng ở cửa, cô ngáp một cái bị dọa tới mức ngáp một nửa dừng lại, thiếu chút nữa làm mình sặc chết. Vì trải nghiệm bộ phim, cô cố ý không bật đèn, lúc này dựa vào ánh sáng ngoài cửa lọt vào phòng mới miễn cưỡng thấy rõ đối phương là Cố Quyện Thư.
"...... Cố tiên sinh, ngài có việc gì không?" Vẻ mặt của Quý Chu Chu sợ sệt đi tới cửa, trong lòng bởi vì cái ngáp vừa rồi kia mắng mắng chửi chửi. Người đàn ông này khắp nơi tỏ ra đều giống như tâm lý có bệnh, anh sẽ giết người, chính mình thật sự một chút cũng không kinh ngạc.
Mặt Cố Quyện Thư đầy u ám nhìn chằm chằm tivi, sau một lúc lâu lạnh nhạt liếc nhìn Quý Chu Chu một cái, chầm chậm xoay người rời đi. Quý Chu Chu yên lặng thu hồi biểu cảm hoảng sợ của mình, đợi một lát mới đi ra ngoài, lại không nghĩ tới anh còn đang đứng ở hành lang, rõ ràng là đang đợi mình.
Tránh cũng không thể tránh, Quý Chu Chu treo lên một giây sợ sệt, rụt rè đi tới bên cạnh anh: "Tôi tự ý đến phòng khách xem tivi, ngài đây là tức giận sao? Thật ra là......" Chu Trường Quân kêu tôi đi đó!
Còn chưa giúp bản thân thoát tội, ánh mắt của Quý Chu Chu nhìn thấy Chu Trường Quân đi về phía bên này, lời nói muốn nói lập tức ở đầu lưỡi dạo qua một vòng, đổi thành câu khác: "Thật ra là ý định của tôi. Là do tôi lâu quá không xem tivi, cho nên mới lén lút đến đây. Ngài muốn phạt tôi thì phạt đi, không có liên quan tới người khác!"
Chu Trường Quân đang đi về phía bên này, dừng một chút, sau khi nhìn thấy bọn họ đại khái minh hiểu ra chuyện gì, trong lòng âm thầm buông tiếng thở dài. Cô gái thật tốt a, vô tình gặp người không tốt, bị hãm hại thành con chim sợ cành cong(*). (Truyện Chính Chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Tuy sợ đến như vậy cũng không bán đứng ông ta, điều đó có nghĩa nhân phẩm coi như cũng được.
(*) Chim sợ cành cong: (Chim thấy cung gặp cành cong cũng sợ). Ý là một lần tổn thương, ngàn lần e sợ.
"Tiên sinh, là tôi kêu Quý tiểu thư đến phòng khách xem tivi." Chu Trường Quân đã đi tới xin lỗi, mặc kệ như thế nào nếu tiên sinh vì vậy mà tức giận, chính là trách nhiệm của ông ta, không nên để người khác gánh vác.
Quý Chu Chu mặt đầy sốt ruột: "Chú Chu!"
Cô tự ý sửa lại xưng hô, Chu Trường Quân sửng sốt một chút, ngược lại cũng không có phản cảm lắm, sợ cô lại nhảy ra đảm trách(*) lập tức nhìn cô cảnh cáo một cái, sau đó không biết sợ ở trước mặt cô che chắn.
(*) Đảm trách: Đảm nhận trách nhiệm.
Người tốt a. Hốc mắt Quý Chu Chu đỏ lên, cúi đầu buồn bã.
Cố Quyện Thư liếc mắt quét hai người trước mặt một cái, chầm chậm vươn ra ngón tay chỉ chỉ Quý Chu Chu: "Lại đây."
...... Trốn không thoát là trốn không thoát a, tội phạm giết người cuối cùng vẫn sẽ xuống tay với cô, nói không căng thẳng là giả. Quý Chu Chu liếm môi một cái nhìn về phía Chu Trường Quân. Chu Trường Quân một mặt biểu tình "Tiên sinh nói chuyện, tôi cũng không giúp gì được". Cô đành phải đi đến trước mặt Cố Quyện Thư.
Đầu lông mày của Cố Quyện Thư hơi ẩn ẩn giựt giựt, biểu cảm cũng dần dần nghiêm túc, trong lòng Quý Chu Chu lộp bộp một chút. Cố Quyện Thư này, làm chuyện gì cũng lộ ra một chút hời hợt, nhưng một khi nghiêm túc chút thì mang theo cảm giác áp bức vô hạn.
Quý Chu Chu cúi đầu, không dám đối diện với anh.
"Tập mười bảy nói cái gì?"
Đại gia không hổ là đại gia, giọng nói cũng mang tính uy hiếp, khiến cho người ta nhịn không được phát run...... Hả? Quý Chu Chu hoang mang ngẩng đầu.
Khóe miệng Cố Quyện Thư mím xuống không vui, mặc dù giọng nói lạnh như băng nhưng hình như mang theo một phần ảo não không dễ phát hiện: "Tivi trong phòng tôi hư rồi."
Quý Chu Chu đột nhiên nhanh trí: "Mẹ kế quyến rũ của tôi?"
"Cô xem hết rồi." Cố Quyện Thư trần thuật, hiển nhiên là bởi vì nghe được phim kết khúc.
Quý Chu Chu lập tức gật đầu, nhưng vẫn có một tia cảm giác khó hiểu...... Cho nên, đại gia không vui là bởi vì xem phim chỉ xem được một nửa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!