Không khí an tĩnh ba giây, Quý Chu Chu gian nan mở miệng: "Trong biển có cá sấu? Cố tiên sinh, có phải anh vẫn luôn xem tôi là đồ ngốc không?"
"Mặc dù như vậy không sai." Cố Quyện Thư rất thẳng thắn, chỉ chỉ về phía bậc thang: "Nhưng lần này tôi không lừa em."
Quý Chu Chu nhìn theo hướng ngón tay của anh, quả nhiên trên bậc thang đang bị nước biển bao phủ, thấy được một hình ảnh cá sấu nhỏ in trên gạch men.
"......" Anh chính là xem cô là đồ ngốc.
Trải qua một tá trêu đùa của Cố Quyện Thư, cuối cùng một chút lo lắng này của Quý Chu Chu cũng biến mất, thử thả chân quấn đồ bảo vệ của mình xuống, sau khi không cảm thấy đau thì từ từ đi xuống dưới, rất nhanh đã đến bậc thang cuối cùng.
"Cố tiên sinh, anh muốn xuống đây không, nước không lạnh." Quý Chu Chu phấn khích nhìn anh, chiếc áo trắng trên người bởi vì ngâm trong nước mà đã trở nên trong suốt một nửa, ẩn ẩn lộ ra áo lót màu hồng bên trong.
Cố Quyện Thư quay mặt đi, mang tai dần dần đỏ thấu: "Không có hứng thú."
Quý Chu Chu "Chậc" một tiếng, tự mình ở đó đạp nước. Nhờ phúc của Cố Quyện Thư, cô vẫn cho rằng sẽ đi lên núi, nên không đem đồ bơi, để bây giờ vẫn mặc áo tay ngắn quần dài, ở dưới nước không sao, nhưng trồi lên mặt nước một chút đã cảm thấy nặng nề.
Advertisement / Quảng cáo(bygoogle = window. bygoogle || []). push({});
Cô duỗi tay khoa tay múa chân hai cái, nghiêng đầu nói với Cố Quyện Thư: "Cố tiên sinh, nếu anh không xuống đây, có thể giúp tôi quay một video không? Quay lại tư thế bơi lội xinh đẹp của tôi."
Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm cô, nghĩ liệu đơn giản giúp cô quay video hay là trực tiếp dán miệng cô lại, tránh cho cô yêu cầu đơn giản không ngừng. Suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng bởi vì mình không muốn xuống nước, miễn cưỡng đáp ứng giúp cô quay.
"Đừng dùng di động của anh, dùng của tôi." Quý Chu Chu nhắc nhở.
Cố Quyện Thư lười biếng liếc cô một cái, vào phòng tìm di động của cô, ấn camera ra nhắm ngay cô: "Bắt đầu."
"Đợi một chút, anh đếm mấy chục số hẳn bắt đầu, chờ tôi bơi vào trong một chút." Quý Chu Chu vội dặn dò.
"Ừ."
"Đợi lúc tôi ra khỏi nước, phải chụp được hình ảnh phù dung trong nước(1) của tôi."
"......"
"Còn có, đừng chụp nghiêng, thấy mập. Mặc dù tôi muốn mập một chút, nhưng không có nghĩa là..."
"Nói thêm một yêu cầu nữa, tôi sẽ ném điện thoại xuống nước." Cố Quyện Thư im lặng đưa điện thoại di động đưa ra lan can.
Quý Chu Chu vội vàng khoát tay, lao đầu lặn vào trong nước, cô bắt đầu bơi chó.
Cố Quyện Thư: "..." Lúc cô đề ra những yêu cầu đó, cũng không nghĩ đến tư thế khó coi đến nổi thần tiên cũng không cứu được của mình?
Sau khi Quý Chu Chu lặn vào trong nước, nhớ ra mình không mang kính bơi, hoàn toàn không mở mắt ra được, chỉ có thể dựa lúc lấy hơi nhìn xem bên ngoài một cái, nhưng không đợi thấy rõ đã chìm xuống. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Cô âm thầm kêu khổ, lại nhìn không rõ phương hướng, muốn kêu Cố Quyện Thư chỉ dẫn cho mình một chút, nhưng đầu vừa lộ lên mặt nước phải nhanh chóng hít thở, không thể nói chuyện.
Cố Quyện Thư cứ nhìn cô bơi càng bơi càng xa về phía biển cả, lặng lẽ để điện thoại di động xuống, trở lại ghế mây nghỉ ngơi.
Nhắm mắt lại luôn cảm thấy trong lòng không yên, Cố Quyện Thư dừng một chút, vẫn là đứng lên, kết quả đã nhìn thấy một cái thân ảnh trơ trọi, kiên cường bơi chó về phía biển sâu.
"......" Cô định đi đâu?
Quý Chu Chu sắp khóc, lúc trước vì sao cô chỉ học cách lặn xuống nước bơi, vì sao không thể giống những người khác, thân thể đong đưa mà đầu có thể vẫn luôn nổi ở trên mặt nước?! Bây giờ tay chân của cô sắp mất lực, lúc nổi lên mặt nước miễn cưỡng mở mắt ra, đã nhìn thấy phía trước là biển cả bao la.
Lúc này chỉ cần quay đầu trở về là được rồi, đáng tiếc cô đã quên một điểm, mình căn bản không biết quay đầu! Phòng bọn họ ở hình chữ U, khi cô xuống nước đã nghĩ kỹ rồi, vừa đến nắm lấy trụ lan can và nổi lên, sau đó quay đầu lại bơi, nhưng mà bây giờ cô đã càng bơi càng xa, cùng lan can nói tạm biệt.
Không được, không được......
Quý Chu Chu sắp mệt muốn chết, tay chuyển động càng ngày càng chậm, thời gian nổi lên mặt nước lấy hơi cũng càng ngày càng ngắn. Sau lần lấy hơi cuối cùng, cô đạp xuống hai cái không đi lên, hoảng hốt miệng liền mở ra, uống vào một ngụm nước biển.
Trong lúc cô sắp chìm xuống, bên hông có thêm một bàn tay mạnh mẽ, trực tiếp ôm cô vào trong lòng đưa lên khỏi mặt nước. Quý Chu Chu vội vàng ôm lấy cổ Cố Quyện Thư, nằm sát vào vai anh ho sặc sụa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!