Quý Chu Chu cũng không muốn để anh nuôi dưỡng mình cả đời, chớp mắt một cái, cúi đầu xuống cố làm ra vẻ ưu thương: "Nhưng mà tôi sợ làm anh mất mặt."
"Sẽ không."
"...... Chân tôi đều như vậy, thân thể khẳng định không như lúc trước, chỉ sợ phải cẩn thận nuôi dưỡng mới được, không thể giống như bây giờ. Tôi sợ anh làm không được."
Cố Quyện Thư: "Mời mấy người giúp đỡ chuyên nghiệp về nhà, không sợ em lại sinh bệnh."
"Khẩu vị của tôi có thể trở nên kém đi."
"Tôi kêu người đi mời đầu bếp nổi tiếng, em thích món ăn gì cũng sẽ có."
Quý Chu Chu nuốt nước miếng xuống: "Vậy tính tình của tôi có thể dần dần trở nên tồi tệ."
"Tôi chịu đựng."
Quý Chu Chu không tin, đưa tay ra đánh lên tay phải của Cố Quyện Thư một cái, muốn xem xem phản ứng của anh. Cố Quyện Thư trầm mặc nửa ngày, chầm chậm đưa tay trái đến trước mặt cô: "Còn đánh không?"
...... ĐM, đây là cái tình cảm cảm động đất trời gì của kim chủ. Cùng lúc cuộc sống của Quý Chu Chu trong nháy mắt viên mãn thì rốt cuộc xe cũng chạy đến bệnh viện.
Cửa xe mở ra, bên ngoài đã có bốn y tá bày thế trận chờ quân địch. Lúc Cố Quyện Thư bế Quý Chu Chu lên đi về phía phòng cấp cứu, thì bọn họ theo sát phía sau. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Quý Chu Chu bị ảnh hưởng bởi bầu không khí này, cũng cảm thấy bản thân giống như bệnh nặng nghiêm trọng gì đó.
Đợi đến phòng cấp cứu, Cố Quyện Thư đặt mình lên trên giường bệnh thì lui về phía sau, một ông bác sĩ tóc hoa râm(*) đi đến. Quý Chu Chu sợ hãi đồng thời lương tâm lại bất an: "Tình thế của tôi lớn như vậy, có phải quá chiếm dụng tài nguyên công cộng không?"
Advertisement / Quảng cáo
(*) Tóc hoa râm: Mái tóc đen có một số sợi bạc.
"Đừng lo lắng, bệnh viện này trông lớn nhưng bệnh nhân cũng không nhiều, có thể xem như bệnh viện tư nhân của Chử gia." Diệp Khuynh an ủi nói. Anh ta vừa mới nói chuyện này với Chử Trạm, thì phát hiện bệnh viện của Chử gia cách bọn họ gần nhất, nên lập tức kêu Chử Trạm sắp xếp.
Quý Chu Chu gật gật đầu, lúc bác sĩ cởi giày của cô đụng phải ngón chân cô, cô đau đến hừ một tiếng. Cố Quyện Thư nhíu nhíu mày, vẫn là ngồi xuống bên cạnh cô. Quý Chu Chu không chút nghĩ ngợi nhào vào trong lòng anh, đem mặt chôn ở trên ngực anh.
Thật đáng sợ a, cô tưởng tượng đến hình ảnh mơ hồ máu thịt trên chân mình, cả người cũng không ổn rồi, chỉ muốn giấu đi, từ bỏ chữa trị.
Bác sĩ thấy bộ dáng run rẩy của cô, tay lập tức thả nhẹ sức lực, từ từ giúp cô cởi giày ra. Ngoại trừ Quý Chu Chu, tất cả người trong phòng đều nhìn về phía ngón chân cô.
Lúc cởi giày, ngoại trừ cảm giác đau đớn đụng phải ngón chân, thì những thời gian khác cũng không có cảm giác gì. Quý Chu Chu mới vừa nhẹ nhàng thở ra, đã mơ hồ cảm thấy không đúng, vì thế lấy hết can đảm hé mắt ra nhìn về phía ngón chân của mình.
Năm cái ngón chân mượt mà trắng nõn, khả ái đáng yêu, giống như năm cái bánh bao nhỏ, ngoại trừ ngón chân cái đen nửa móng, nhìn ra giống như có máu bầm, thì những ngón chân khác một chút chuyện cũng không có. Đến nỗi máu thịt mơ hồ trong tưởng tượng của Quý Chu Chu, hơn một chút cũng không nhìn thấy.
"Đây chính là ngoại thương nghiêm trọng mà các người nói?" Ông bác sĩ nén giận hỏi: "Máu đâu?"
"...... Tôi cảm giác có máu." Quý Chu Chu thì thầm.
Ông bác sĩ nhìn cô ghét bỏ: "Đó là cô đau nên ra mồ hôi."
"......" À.
Quý Chu Chu và Diệp Khuynh song song không nói nên lời, chỉ có biểu cảm của Cố Quyện Thư ý vị không rõ, sau một hồi mới mở miệng: "Có máu bầm, cần cắt bỏ móng chân không?"
Quý Chu Chu: "......" Hoàng Thượng, ngài thật là tàn nhẫn a!
"Cắt cái gì mà cắt, quá một thời gian ngắn thì dài ra rồi, thuốc tôi cũng lười kê, về đi!" Bác sĩ tức giận hừ một tiếng, mang theo một đám y ta trực tiếp rời khỏi.
Phòng cấp cứu cũng chỉ còn lại ba người, Diệp Khuynh làm lơ ánh mắt cầu xin giúp đỡ của Quý Chu Chu, quyết đoán lui về phía sau: "Xe hình như không đậu được, tôi đi ra ngoài nhìn xem có dán giấy phạt hay không."
"......" Bên ngoài có tài xế anh xem cái rắm, cầu xin anh đừng đi a a a!
Ánh mắt cầu xin của Quý Chu Chu bị Cố Quyện Thư ngăn cản, lúc này anh không để cho cô dựa vào mình nữa, mà là ngồi đối diện với cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!