Chương 37: Nếu như tôi bị què

Quý Chu Chu ngơ ngác một chút: "Anh sai chỗ nào?" Hỏi xong cô cảm thấy sao câu nói này nghe ra giống như đang chất vấn, nên vội vàng ngậm miệng lại. Có trời mới biết cô thật sự không hiểu, vị này rốt cuộc sai chỗ nào rồi, còn chạy đến xin lỗi với mình.

Cố Quyện Thư trầm mặc. Quý Chu Chu bởi vì bị anh che đôi mắt lại nên nhìn không thấy phản ứng của anh, lúc này thấy anh không nói chuyện, dần dần có chút khẩn trương, nghĩ thầm chẳng lẽ vì giọng điệu hùng hổ doạ người của mình mà tức giận chứ. Trong lúc Quý Chu Chu chuẩn bị nói lời xin lỗi để xoa dịu bầu không khí một chút, thì Cố Quyện Thư rốt cuộc không được tự nhiên lên tiếng.

"Tôi không nên vì em xem video của Chử Trạm mà tức giận, còn để em một mình kéo hai cái vali."

"......"

Quý Chu Chu ngàn nghĩ vạn nghĩ, cũng không nghĩ tới vị này vậy mà bởi vì một chút chuyện nhỏ này tức giận, sự ham muốn chiếm hữu của trung nhị bệnh(*) đáng chết này. Không được a, tại sao sự ham muốn chiếm hữu của anh dường như càng ngày càng nghiêm trọng, cô xem một cái video mà anh cũng có thể tức giận, sau này chẳng phải càng ngày càng nghiêm trọng...

(*) Trung nhị bệnh: Hay còn gọi là "Hội chứng tuổi dậy thì" (Tra Google để biết thêm thông tin chi tiết).

Chẳng lẽ nguyên nữ chính bị anh giết, cũng bởi vì sự ham muốn chiếm hữu của anh gây ra? Đầu óc Quý Chu Chu động một cái mở ra, liền ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, cảm thấy có bệnh phải nhanh chóng chữa trị.

Cô trầm tư một giây, đột nhiên đau khổ nức nở một tiếng. Cố Quyện Thư vội vàng buông tay ra, thì nhìn thấy một giọt nước mắt từ trong mắt cô rơi xuống, anh lập tức đứng thẳng bất động.

Quý Chu Chu thấy anh giống như học sinh tiểu học bị phạt đứng, trong lòng cười trộm một tiếng, trên mặt lại càng thêm ủy khuất, thút tha thút thít nức nở nhìn anh: "Anh, anh thật quá đáng, tôi chỉ xem một cái video, lại không phải là xuất quỷ, anh đã nổi giận với tôi, hu hu hu......"

Cố Quyện Thư không ngờ cô ngược lại khóc dữ dội hơn, đáy mắt xuất hiện một chút mờ mịt, tay chân rất nhanh cứng đờ bước lên phía trước một bước, vỗ vỗ đầu cô, mắt nhìn phương xa: "Tôi chỉ là không kiềm chế được......"

Advertisement / Quảng cáo

"Anh đây là đối với chính mình không có niềm tin, biết không?" Quý Chu Chu thấy anh không có ý tức giận, lá gan to lên bắt đầu ra vẻ: "Anh là một người đàn ông tốt như vậy, mỗi ngày quay quanh trước mặt tôi, cho ăn cho uống còn cho tiền, mọi thứ đều tốt với tôi. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Anh dựa vào cái gì cảm thấy tôi sẽ coi trọng những người khác?!"

Giọng nói của cô hơi lớn, khiến cho người đi đường nhìn chăm chú. Mang tai của Cố Quyện Thư hơi đỏ, không biết vì sao, rõ ràng cô đang trách móc mình, mình lại chỉ nghe được khen ngợi.

"Được rồi, tôi sẽ không nghĩ nhiều nữa, đi thôi." Cố Quyện Thư ho khan một tiếng, chủ động nhận lấy hai cái vali.

Quý Chu Chu bĩu môi, đôi mắt chứa đầy nước mắt, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào: "Vậy sau này còn nổi giận vô cớ như vậy không?"

"Không còn." Sống lưng Cố Quyện Thư thẳng tắp.

Quý Chu Chu biết chuyện ham muốn chiếm hữu này không phải một ngày hai ngày có thể giải quyết, lúc này thấy anh nhượng bộ, vì thế thấy tốt thì thu lại, nhẹ nhàng nắm lấy góc áo của anh: "Hôm nay, bởi vì tôi nghe xong lời nói của Diệp Khuynh, cho nên tò mò đi tìm hiểu Chử Trạm một chút, không phải vì thích anh ta đâu, nếu không cũng sẽ không xem video của anh ta nhàm chán đến ngủ mất."

"Ừ."

Cố Quyện Thư nhớ tới bộ dáng ngủ như chết rồi của cô lúc đó, cảm thấy cô nói rất có lý.

Quý Chu Chu lúc này mới hài lòng, thấy anh đem cái vali nhấc lên bậc thang, thì định đi theo anh, kết quả mới vừa động một chút chỗ ngón chân đã truyền đến một trận đau đớn. Cô dừng một chút, nước mắt lại rớt ra.

Cố Quyện Thư chuyển vali xong vẫn chưa nghe thấy động tĩnh của cô, vừa quay đầu đã nhìn thấy cô lại muốn khóc, ngẩn người một chút vô tội nhìn cô: "Cần phải đi."

"Chân tôi đau." Quý Chu Chu nói xong lại bổ sung một câu: "Đều tại anh lúc nãy mặc kệ tôi, tôi chuyển không nổi cái vali còn bị đập vào chân."

"......" Loại nghiệp chướng nặng nề này, tâm tình áy náy không thôi là chuyện như thế nào?

Tài xế đến đón sớm đã tới đợi ở ngoài sân bay, Diệp Khuynh trước một bước đem cái vali bỏ vào cốp xe rồi ngồi ở trong xe đợi bọn họ, kết quả đợi nửa ngày cũng không đợi được hai người. Lúc anh ta đang chuẩn bị quay lại tìm thử xem, đột nhiên nghe được tài xế kinh hô một tiếng ngắn ngủi, theo ánh mắt kinh ngạc của tài xế nhìn qua, nhất thời cũng ngây người...

Cố Quyện Thư nổi tiếng là đồ lười biếng, loại người này nếu như ở thôn bọn họ cũng không thể cưới được vợ, mà giờ đây lại tay trái một con gà tay phải một con vịt, trên lưng còn cõng một em bé ú ú.

Diệp Khuynh cười ha ha, lập tức chụp lại hình ảnh anh ta cõng Quý Chu Chu còn đẩy hai cái vali hành lý, tay nhỏ liền chia sẻ cho Chử Trạm một chút.

Sau vài giây Chử Trạm hồi âm: Đờ... Mờ?

Diệp Khuynh vốn định trả lời lại một câu, chỉ là anh ta nhạy bén mở định vị kim chủ, sau khi cảm giác được ánh mắt sâu xa của Cố Quyện Thư lập tức xuống xe, tràn đầy nhiệt tình tiếp nhận cái vali: "Vất vả cho kim chủ rồi, đây sao lại còn trên lưng?"

"Đến bệnh viện trước." Tay Cố Quyện Thư trống không, liền đỡ lấy đùi Quý Chu Chu, đặt cô lên chỗ ngồi trên xe.

Diệp Khuynh sửng sốt, lúc này mới nhìn thấy đôi mắt Quý Chu Chu đỏ rồi, cùng tài xế cất hành lý xong, thì đi ra sau ngồi: "Chu...... Quý tiểu thư làm sao vậy?" Rất hiển nhiên, Diệp đạo người có mong ước mưu sinh khá mạnh, còn nhớ được cảnh cáo của kim chủ đối với anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!