Sát vách, Quý Chu Chu không tim không phổi ngủ đến trời sáng, cuối cùng do bị đói nên tỉnh. Như thường lệ, ở trên giường lăn lộn một hồi, lúc này mới ngồi dậy, nhìn thấy trên mặt đất chất đầy túi đồ xa xỉ, sau khi ngẩn người một chút nhớ ra, đây là đồ hôm qua Cố Quyện Thư mua cho.
Chờ một chút! Anh bảo hôm nay nói cho cô bao nhiêu tiền sinh hoạt! Quý Chu Chu tính toán một chút, lấy mức độ hẹp hòi của Cố Quyện Thư, miễn cưỡng hết mức là 2500 tệ.
2500 tệ...... Hì hì, thật vui vẻ. Quý Chu Chu tràn đầy mong chờ đi đánh răng rửa mặt, một lòng vì bản thân sắp có được kho bạc nhỏ mà vui mừng, hoàn toàn xem nhẹ quần áo túi xách giá trị hơn 100 vạn bên cạnh giường.
Cô không đến phòng Cố Quyện Thư tìm người, mà là trực tiếp đi đến phòng ăn, quả nhiên gặp được anh ở đó, cùng với Tiểu Long bao(1) và cháo Bát Bảo(2) trên bàn. A dì phòng bếp quả thực là người tri kỷ nhất trên thế giới này, lần trước là đậu hũ (Tào phớ) lần này là cháo Bát Bảo, từ khi cô ngán ăn cơm Tây, thì bắt đầu làm các món ăn Trung Quốc, thay đổi đa dạng.
Chỉ là lúc này không rảnh lo chuyện ăn uống, Quý Chu Chu chạy chậm đến trước mặt Cố Quyện Thư, hết sức kiềm chế cũng không nhịn được lộ ra một nụ cười ngây ngô: "Cố tiên sinh, đêm qua ngài nghĩ xong rồi sao?"
Đôi mắt Cố Quyện Thư ửng đen nhìn cô một cái, nhớ tới hôm qua nhìn thấy nhiều ví dụ bi thảm như vậy, khẽ gật đầu: "Nghĩ xong rồi."
"Vậy cho bao nhiêu a?" Đôi mắt của Quý Chu Chu phát sáng.
Cố Quyện Thư không nhanh không chậm lấy ra một tấm thẻ: "Cái này cho em, muốn tiêu tiền thì trực tiếp quẹt thẻ."
"Vì vậy là bao nhiêu tiền?" Quý Chu Chu nghiêng đầu.
"Chắc là không chi nhiều hơn nhận."
Chi nhiều hơn nhận...... Quý Chu Chu sửng sốt, không thể tin nhận lấy thẻ. Chu Trường Quân bên cạnh kinh ngạc giống vậy, số tiền trong thẻ này rất lớn, ông ta dù sao cũng không nghĩ tới tiên sinh sẽ đem thẻ này cho Chu Chu.
Advertisement / Quảng cáo(bygoogle = window. bygoogle || []). push({});
"Ừ." Thấy cô thụ sủng nhược kinh, đôi mắt Cố Quyện Thư lộ ra vẻ thương hại.
Ngón tay Quý Chu Chu đều run rẩy, nâng tấm thẻ run rẩy đi đến đối diện Cố Quyện Thư ngồi xuống, không nói một lời bắt đầu ăn. Tiểu Long bao là vừa chưng ra, da mỏng nhân bánh hiện ra bóng loáng, nóng hổi làm cho người ta cảm thấy thỏa mãn. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Nhưng mà tâm tình của Quý Chu Chu không tốt lắm, hương vị này đến miệng cô thì đã giảm đi.
Bầu không khí trên bàn rõ ràng trầm tĩnh, Cố Quyện Thư không để ý đi nữa, cũng phát hiện, nhìn cô một cái hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Không có chuyện gì!" Ngữ khí hoàn toàn không giống như không có chuyện gì.
Cố Quyện Thư trầm mặc phút chốc, cô vừa rồi còn rất tốt, từ sau khi mình đưa thẻ cho cô mới bắt đầu không vui, chẳng lẽ là đang chê tiền trong thẻ này ít?
"Nếu như em không muốn xài thẻ này, tôi có thể đổi cho em một tấm thẻ khác." Cố Quyện Thư tự nhận rất cưng chìu con gái.
Quý Chu Chu nghiêng qua liếc anh một cái, một cái bánh bao lấp đầy miệng nghẹn khuất, ô ô ơ ơ nói chuyện: "Đổi lại thẻ gì? Còn lớn hơn số tiền này?"
"Ừ."
Chu Trường Quân thấy Cố Quyện Thư đáp ứng, vội mở miệng cản anh: "Cái này không được đâu tiên sinh, Chu Chu không dùng nhiều như vậy." Theo như ông ta biết, còn lớn hơn số tiền này, chính là hơn phân nửa tài sản cá nhân của tiên sinh tích lũy, sao có thể để cho Chu Chu sử dụng như cái thẻ thông thường.
"Cho cô ấy đi, cô ấy còn có thể quẹt tôi phá sản?" Một nha đầu mua quần áo cũng phải chọn hàng giảm giá, có thể tốn bao nhiêu tiền.
Quý Chu Chu nghe anh nói xong, rốt cuộc bi phẫn mở miệng: "Thẻ tín dụng thôi mà, bây giờ tôi quẹt bao nhiêu thì sau này phải trả lại bấy nhiêu, sao có thể quẹt Cố tiên sinh phá sản!"
Người này thật là quá keo kiệt, dù cho 500 tệ tượng trưng cũng được mà!
Chu Trường Quân "Phụt......" không nhịn được cười ra tiếng, sau khi ý thức được bản thân tồn tại hơi chướng mắt, vội khoát khoát tay rời đi: "Hai người tiếp tục trò chuyện, không cần để ý đến tôi."
Chờ Chu Trường Quân rời đi, Cố Quyện Thư mới chậm rãi mở miệng: "Ai nói với em đây là thẻ tín dụng?"
"Lúc nãy không phải anh đang nói chuyện chi nhiều hơn nhận sao?" Quý Chu Chu không phục.
Cố Quyện Thư ăn no chậm rãi đứng lên, chăm chú nhìn cô 10 giây mới chầm chậm mở miệng: "Mặc dù vẫn luôn cảm thấy em ngốc nhưng không nghĩ ngốc tới như vậy."
"?"
"Trong thẻ này, chắc là có hơn 1000 vạn tiền mặt." Cố Quyện Thư chầm chậm ném ra số tiền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!