Quý Chu Chu đánh giá hoàn cảnh xung quanh, mặc dù lần này đến không phải là Trung tâm thương mại lần trước kia nhưng xem ra hình như nơi này sang trọng hơn. Cửa ra vào Trung tâm thương mại đều là người trẻ tuổi diện đồ mấy vạn tệ, có lẽ đây là một cái Trung tâm thương mại xa xỉ.
Cách cửa kính quán cà phê, Lý Nhu Nhu không kiềm được nhìn cô vẫy tay, động tác này dẫn tới sự chú ý của Quý Chu Chu, nên hai người đối mặt nhìn nhau. Lý Nhu Nhu hiển nhiên là đã bỏ công ăn mặc, một thân bộ váy tây trang công sở thêm đôi giày cao gót để nhọn, túi xách trong tay là mẫu mới nhất của thương hiệu nổi tiếng. Chỉ riêng khoản ăn mặc này của cô ta, ít nhất là 30 vạn........ Quý Chu Chu chua xót. Đều là phụ nữ, cô lại còn đường đường đi theo Cố đại gia lăn lộn, vậy mà kết quả là mặc cái áo hoodie và cái quần mấy trăm tệ, giày trên chân còn là của a dì phòng bếp đưa cho, cả người cộng lại không tới 1000 tệ.
Thua người không thể lại thua trận. Quý Chu Chu hít sâu một hơi, ngẩng đầu chuẩn bị đi vào, kết quả bị một người phát tờ rơi ngăn lại: "Chị gái bơi lội, tập thể dục tham khảo một chút, nhận tờ rơi được tặng bong bóng a."
Quý Chu Chu dừng một chút, tờ rơi từ ngang không trung xuất hiện ở trước mắt mình, lặng lẽ nhìn về phía cậu nhóc mập mạp phát tờ rơi, lại nhìn thấy hầu như bong bóng trong tay cậu không tặng đi, in chữ "Phòng tập thể thao XX", phát lòng tốt nhận một tấm: "Bong bóng thì không cần......"
"Hic hic, chị gái chị thật tốt, chị là người đầu tiên hôm nay bằng lòng nhận tờ rơi của em. Cái bong bóng này tặng cho chị, hic hic......" Cậu nhóc mập mạp đưa cho cô một tờ rơi và một cái bong bóng, cảm động chạy đi.
Khóe miệng Quý Chu Chu giật giật, đem câu "Em có thể giảm cân trước khi phát tờ rơi phòng tập thể thao không" nuốt xuống. Nhìn bong bóng đơn sơ trong tay, lại nhìn khóe mắt thông minh còn đang cảm động của cậu nhóc mập mạp, Quý Chu Chu buông tiếng thở dài, cảm thấy bản thân lần này ngay cả thế trận cũng thua.
Lúc cầm bong bóng xuất hiện ở quán cà phê, thực sự hấp dẫn không ít ánh mắt của người khác. Nơi này là khu thương mại, ở đây tiêu tiền phần lớn là thành phần trí thức, cho nên bất cứ nơi nào nhìn thấy đều là trang phục công sở. Quý Chu Chu mặc quần áo bình thường cầm bong bóng đi vào, quả thực khiến cho người ta cảm thấy rất đặc biệt, chỉ là sau khi nhìn rõ thương hiệu quần áo của cô, trong đáy mắt ít nhiều có chút khinh thường.
Quý Chu Chu khá bình tĩnh, vuốt mặt một cái đi đến chỗ Lý Nhu Nhu. Lý Nhu Nhu mảy may không ngờ, khó chịu nhìn Quý Chu Chu, âm thầm cắn môi.
Cô ta nhớ rất lâu trước kia Quý Chu Chu đã muốn ra ngoài làm việc, chỉ là lúc ấy anh Thẩm Dã từ chối, cho nên luôn ở trong nhà cắt đứt quan hệ với xã hội. Ngay lúc đó Quý Chu Chu hâm mộ nhất, chính là mình có thể đi theo anh Thẩm Dã làm việc.
Lần này cô ta cố ý hẹn người ở chỗ này, đơn giản là muốn khoe một chút cảm giác ưu việt(*), để cho Quý Chu Chu biết được giữa các cô có sự chêch lệch.
(*) Cảm giác ưu việt: Tự cho mình hơn hẳn người khác.
Lại không nghĩ rằng người phụ nữ này sau khi rời khỏi anh Thẩm Dã lại hình như ung dung tự tin rất nhiều, đối với cô ta cũng không hề có cái loại ánh mắt hâm mộ, chuyện này làm cho cô ta rất bực bội. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Tại sao Quý Chu Chu có thể trở nên như bây giờ? Là bởi vì Cố Quyện Thư?
Đôi mắt Lý Nhu Nhu mờ mịt, ghen ghét trong lòng khó mà ráng kiềm nén. Người phụ nữ này dựa vào cái gì vừa sinh ra thì cái gì cũng có, cho dù nhà tan cửa nát lưu lạc đến làm tình nhân cho người ta, cũng sẽ được che chở như thế. Mà chính mình sống vất vả như vậy, lại đối với anh Thẩm Dã ngay cả thích cũng không dám nói?
"Tôi phải đứng chỗ này tới khi nào?" Quý Chu Chu thấy cô chậm chạp không nói, mày hơi nhướng.
Lý Nhu Nhu dừng một chút, trên mặt nứt ra mỉm cười một cái: "Chị Chu Chu, đã lâu không gặp."
"Kêu tên đầy đủ của tôi là được, chúng ta không thân cho lắm." Quý Chu Chu không khách sáo cắt ngang. Dù sao người giả thiết sớm chết ở tiệc rượu rồi, cô gái này dường như hoàn toàn không nghĩ đến loại chuyện mượn xác hoàn hồn, vậy cô cũng không có gì để giả vờ.
Biểu cảm của Lý Nhu Nhu cứng đờ, ủy khuất cắn môi: "Chị còn đang trách em phải không?"
Giọng nói của cô ta không tính là nhỏ, cộng thêm biểu cảm điềm đạm đáng thương này, vừa mở miệng đã hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người. Tất cả đang suy đoán giữa hai cô gái có ân oán gì đó.
Quý Chu Chu liếc cô ta một cái, không biết cô ta lại đang chơi trò gì. Lý Nhu Nhu ứa nước mắt muốn khóc: "Thật xin lỗi, đều là em không tốt, em không nên nhiều chuyện với Trương tiểu thư. Chị có thể tha thứ cho em không?"
Quý Chu Chu nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Cô tới tìm tôi chính là nói chuyện này?"
"...... Ừm."
"À, không thể." Quý Chu Chu thấy cô ta không nói thật, nổi lên lòng trêu chọc.
Lý Nhu Nhu càng đau khổ hơn, trực tiếp che mặt lại khóc lên. Bên cạnh có người đàn ông nhìn thấy chịu không nổi, nhịn không được mở miệng khuyên bảo: "Hai người đẹp mâu thuẫn sao? Tôi thấy chắc đều là chuyện nhỏ. Người đẹp này hãy tha thứ cho cô ấy đi."
Người đàn ông vừa mở miệng làm chuyện tốt, vài người bên cạnh lần lượt đáp lời nữa, tất cả đều là đàn ông. Đôi mắt của Quý Chu Chu ở trên người bọn họ lướt qua một lần, từng người một đều là khuôn mặt thông minh, không giống như là thích xen vào chuyện người khác, đoán chừng là nhìn vào cách ăn mặc của Lý Nhu Nhu để nói.
Thì ra là lấy mình làm bàn đạp câu gái nhà giàu.
Quý Chu Chu ghét bỏ "Trắc" một tiếng: "Liên quan gì đến các người?"
"Hơ, cô gái nhỏ này, sao lại nói như thế. Tôi có lòng tốt khuyên cô, cô còn gây hấn phải không?" Người đàn ông đầu tiên nói chuyện đột nhiên bước ra, giống như muốn ở trước mặt Lý Nhu Nhu thể hiện một phen.
Lý Nhu Nhu vội lau nước mắt, hốc mắt đỏ đỏ ngăn người đàn ông đó lại: "Cảm ơn tiên sinh, nhưng đây chuyện giữa tôi và chị Chu Chu, để cho chúng tôi tự giải quyết là được."
"Người đẹp, tôi đây cũng là nhìn không nổi. Hai cô gái có thể có bao nhiêu chuyện lớn, thái độ của cô ta kém như vậy, tất cả cũng là do cô dung túng." Người đàn ông thấy Lý Nhu Nhu nói chuyện với anh ta, càng không chịu đi.
Lý Nhu Nhu liên tục lắc đầu, trong lòng lại đối với người đàn ông này hết sức chán ghét. Vốn dĩ kế hoạch của mình là lợi dụng Quý Chu Chu không thích ứng đám người có tính chất đặc biệt, trước cầu xin cô tha thứ, sau đó sẽ cũng cô nói chuyện riêng. Kết quả người đàn ông nhiều chuyện này đứng dậy, trực tiếp đem mình và Quý Chu Chu đặt ở phía đối lập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!