Chương 30: (Vô Đề)

▶Cô ấy hôn◀

🔸🔸🔸

Cố Quyện Thư được như ý nguyện cười nhạo xong, cảm thấy mỹ mãn gắp sách bò lên, còn chưa mở miệng ra, Chu Trường Quân thong dong từ từ đi đến hét lên một tiếng, khiến cho anh bị dọa làm rớt miếng sách bò trở về chén.

"Tiên sinh, ngài bị viêm dạ dày còn chưa khỏi, sao có thể ăn lẩu cay như vậy." Chu Trường Quân lo lắng trực tiếp lấy cái chén đi, kêu người đem đến một bộ chén đũa khác.

Cố Quyện Thư im lặng phút chốc: "Không thể ăn, vì sao còn dọn lên?"

"Chu Chu có thể ăn a." Chu Trường Quân thản nhiên trả lời, hiển nhiên không có phát hiện bất kỳ chỗ nào không ổn.

Quý Chu Chu ở bên cạnh gật đầu: "Chú Chu, đừng lãng phí sách bò, để tôi ăn nhé."

"Ừ, được." Chu Trường Quân vội đưa sách bò cho cô.

Cố Quyện Thư đã chết đưa mắt nhìn, hai người bọn họ giả vờ không nhìn thấy. Quý Chu Chu dùng đũa chung giúp anh nhúng miếng cải trắng ở bên nồi luộc thịt: "Cố tiên sinh, bây giờ dạ dày của anh không tốt, tốt nhất đừng ăn thịt linh tinh, không dễ tiêu hóa, ăn nhiều rau cải một chút ha."

Cái lẩu chỉ có thể uống nước canh, thật sự quá thảm. Quý Chu Chu vui vẻ từ từ bỏ rau cải vào nồi nước luộc thịt, đợi chín thì lập tức vớt lên bỏ vào chén Cố Quyện Thư. Rất nhanh trong chén của Cố Quyện Thư đã chất đầy, từ xa nhìn thấy trong trắng có xanh, ăn còn thanh đạm hơn hòa thượng.

"Cố tiên sinh, ăn đi." Quý Chu Chu ân cần nhìn anh.

Cố Quyện Thư đối mặt với cô một lát, đưa ra một quyết định: "Tôi muốn dẹp nồi lẩu, đổi món khác."

Quý Chu Chu vừa nghe ai cũng không được ăn, lập tức nhìn về phía Chu Trường Quân: "... Chú Chu, tôi đột nhiên nhớ tới Cố tiên sinh vẫn chưa uống thuốc, ngài có thể đến phòng anh ấy lấy một chút không, đợi lát nữa anh ấy ăn cơm xong thì uống."

Chân mày của Cố Quyện Thư động một cái.

"Được, thuốc của tiên sinh để trên bàn hả?" Chu Trường Quân hỏi.

Quý Chu Chu phiền não nhìn ông ta: "Tôi cũng không biết, anh ấy thích quăng lung tung nhất, ngài đi tìm kỹ một chút."

"Ừ, tôi đi ngay đây."

Liên quan đến thân thể của Cố Quyện Thư, Chu Trường Quân lập tức đi ngay. Quý Chu Chu đợi ông ta bước ra khỏi phòng ăn, nhanh tay lẹ mắt gắp thịt viên trong chén đút vào miệng Cố Quyện Thư.

Cố Quyện Thư phối hợp ngậm lấy, nhai đi nhai lại rồi nuốt xuống, tiện thể không quên phê bình: "Hơi nguội."

"Tôi vớt đồ nóng cho anh." Chỉ cần đừng động một tí dẹp nồi lẩu đi, chuyện gì cũng dễ nói.

Cố Quyện Thư vốn còn tưởng tự mình động tay nhưng thấy cô nhiệt tình như vậy, đành phải cố mà mở miệng ra chờ đút.

Thời gian gấp rút, mới từ trong nồi vớt ra nhất định còn nóng, Quý Chu Chu vì chủ nhà thử nghiệm, một chút óc cũng vớt vào trong chén mình, lại giống như chim mẹ đút cho chim con, thổi thổi đưa vào miệng Cố Quyện Thư.

Nhìn thấy Cố Quyện Thư từ cổ trở xuống giống như bại liệt, cả người ngoại trừ cái miệng động còn lại cái gì cũng không động, Quý Chu Chu rất có cảm giác đau xót "Mẹ già bệnh nặng ngậm đắng nuốt cay chăm sóc con trai bại liệt". Chẳng qua cô không phải bệnh nặng mà là đói nặng (đói nghiêm trọng).

Miệng Cố Quyện Thư rất nhanh trở nên căng phồng, nhưng thấy một cuốn thịt bò nấm kim châm(1) nữa bay tới, vẫn là thân tàn cố gắng mở miệng ra. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Quý Chu Chu lại đút cho anh chút đồ, chắc chắn anh không thể ăn nhiều hơn nữa, lúc này mới đưa một viên chả mực vào miệng mình.

Một buổi sáng đều đang ở đây lo lắng, dạ dày trong nháy mắt giãn ra rồi. Quý Chu Chu sung sướng nheo mắt lại, hoàn toàn quên mất chuyện mình đã ăn ba chén đậu hũ (tào phớ) lớn.

Cố Quyện Thư liếc nhìn đôi đũa trong tay cô một cái, bận ăn nên chưa kịp nói với cô, đôi đũa này là đôi đũa đút đồ ăn cho anh.

Hai người cứ việc một người đút một người ăn, hiệu suất cao đến lạ thường, nhưng thời gian quá ngắn, lúc nghe thấy tiếng bước chân của Chu Trường Quân, Cố Quyện Thư vẫn chưa ăn no.

Đôi đũa Quý Chu Chu đưa ra vội vòng ngược lại, đặt về chén của mình. Lúc đang định thở phào nhẹ nhõm thì nhìn thấy ngoài miệng Cố Quyện Thư còn dính chút dầu mỡ. Mắt thấy Chu Trường Quân sắp vào tới, Quý Chu Chu vội vàng đưa tay ra giúp anh lau đi. Đầu ngón tay mềm mại thoáng lướt qua, Cố Quyện Thư liếc cô một cái, cúi đầu uống một hớp nước.

Chu Trường Quân cầm thuốc đứng ở bên cạnh, đôi mắt ở giữa Cố Quyện Thư và Quý Chu Chu đảo quanh một vòng. Hai người đang ngoan ngoãn ăn đồ ăn của mình, thoạt nhìn không có một chút khác thường.

Nhưng mà cảm thấy bầu không khí rất kỳ lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!