▶Căn phòng xa hoa đâu?◀
🔸🔸🔸
Cho đến khi Thẩm Dã mặt đầy phức tạp rời đi, Quý Chu Chu vẫn còn ngây người, cô nhìn "Vết thương" trên cổ tay, không hiểu đả động nam chính và đại gia chỗ nào.
"Anh ta đi rồi." Giọng điệu không hề thăng trầm của Cố Quyện Thư nhắc nhở.
Quý Chu Chu như có điều suy nghĩ nhìn anh, nên lấy cái tâm tình gì không chuẩn đáp lại, sau khi suy nghĩ một chút vẻ mặt bi thương cúi đầu: "Ừ."
Sau khi cô đáp lại một tiếng, thì bắt đầu chờ Cố Quyện Thư mở miệng, thông qua biểu hiện của anh để tiếp tục làm những phản ứng khác nữa. Nhưng mà đợi nửa ngày cũng chưa nghe thấy tiếng động, cô bất động thanh sắc ngẩng đầu, vừa lúc rơi vào đôi mắt đối phương.
Không nghĩ tới anh từ lúc bắt đầu đã cứ nhìn chằm chằm mình không nhúc nhích như vậy. Trong lòng Quý Chu Chu hơi sợ hãi: "Cố tiên sinh?"
"Thẩm Dã đã đi rồi." Cố Quyện Thư lặp lại một câu.
Quý Chu Chu lập tức cảm thấy đầu óc người đàn ông này có bệnh. Bất quá nói lại, nhân vật trong tiểu thuyết này thì không có bình thường, cho nên cô không thể dùng ý nghĩ của người bình thường suy nghĩ. Bây giờ, chuyện Cố Quyện Thư nhấn mạnh Thẩm Dã hai lần, chẳng lẽ là đang để ý quan hệ ở giữa bọn họ?
Trong nguyên văn, Cố Quyện Thư mặc dù là vai phụ quan trọng nhất, nhưng số lần xuất hiện cũng không nhiều, người giả thiết cũng hơi mơ hồ, vì vậy hiểu biết của Quý Chu Chu đối với anh cũng không nhiều như đối với nam chính. Nhưng thông qua vài lần xuất hiện của anh đều là đang hoài nghi nữ chính tư thông người ngoài, người này hẳn là vô cùng đa nghi.
Quý Chu Chu suy tư một phen, hốc mắt trong nháy mắt trào ra nước mắt, miêu tả sinh động hơi thở yếu ớt của tiểu bạch hoa: "Cố tiên sinh, anh yên tâm, nếu anh ta tuyệt tình như vậy, sau này tôi sẽ không nhớ anh ta nữa, từ đây tôi và anh ta nhất đao lưỡng đoạn(*)."
(*) Nhất đao lưỡng đoạn: Chỉ sự đoạn tuyệt quan hệ.
Cô vừa mới xuyên qua chưa đến một tiếng, ngoại trừ hiểu rõ cốt truyện, đối với thế giới ảo này dường như hoàn toàn không biết gì cả, chỉ có thể yên lặng quan sát biến đổi.
Lúc này cô đang ở trong hoàn cảnh không có gì, nếu từ bên cạnh Cố Quyện Thư chạy trốn, một khi bị bắt trở về, khả năng chính là một con đường chết. Cho dù may mắn chạy thoát, cũng có khả năng rơi vào tay nam chính, bắt đầu một vòng dây dưa mới.
Trước mắt xem ra chỉ có thể ở lại nơi này mới có khả năng thoát khỏi cốt truyện hơn, thừa lúc Cố Quyện Thư còn có thể đàn áp nam chính, mượn sức ảnh hưởng anh đoạn tuyệt quan hệ với nam chính. Lại ở khi Cố Quyện Thư bị chèn ép đến vô lực đánh trả, nghĩ cách từ bên cạnh anh chạy trốn.
Đừng để ý làm sao xuyên đến quyển sách này, nếu Quý Chu Chu xuyên đến, thì phải bảo toàn bản thân thật tốt, rời khỏi tra nam và tội phạm giết người. Cho nên, cô cần phải cẩn thận từng bước, từ từ loại bỏ bọn họ.
"Cảm ơn ngài thu nhận tôi, sau này tôi sẽ an phận thủ thường(*)."
(*) An phận thủ thường: Nghĩa là giữ đúng phận mình, không làm điều gì vượt quá, không đòi hỏi gì hơn.
Trong đầu Quý Chu Chu lóe lên rất nhiều ý nghĩ, đôi mắt lại nhìn Cố Quyện Thư chằm chằm không chớp mắt, thấy anh đối với lời nói của mình không có phản ứng gì, cho rằng anh không tin mình, nhưng cũng không giải thích thêm nữa. Bây giờ cô chỉ cần tỏ ra một chút quyết tâm là được, không cần phải nói quá nhiều.
"Sau đó?" Cố Quyện Thư chầm chậm hỏi.
Khóe miệng Quý Chu Chu trừu trừu, trong nháy mắt cô cảm thấy người này dường như đang mong chờ mình sụp đổ, bi ai, gào khóc giống nữ chính trong cốt truyện gốc vậy, nhưng cô lập tức phủ định cái suy đoán này. (Truyện Chính Chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Đùa à, đường đường là đại gia nhà giàu, nhóc con tàn khốc tỏa sáng nhất trong quyển sách sao có thể có thú vui ác độc như thế.
Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm cô nửa ngày, xác định không có sau đó, hơi nhàm chán xoay người. Anh vừa sắp rời đi, trong một góc đã có một người đàn ông trung niên xông ra: "Tiên sinh, đem vị tiểu thư này sắp xếp ở đâu?"
"Tùy ý." Cố Quyện Thư không phải cảm thấy hứng thú lắm.
Người trung niên gật đầu: "Vâng, tôi hiểu rồi."
Quý Chu Chu: "..." Ông ta hiểu cái gì?
"Quý tiểu thư phải không, tôi dẫn cô đến phòng của cô."
Quý Chu Chu mỉm cười: "Được."
Đối với chuyện ở một mình này, cô một chút cũng không ngoài ý muốn, đây cũng là nguyên nhân cô không có phản kháng đã ở lại.
Trong nguyên văn, tra nam chính vì đem nữ chính bán một giá tốt, lúc trước từ đầu đến cuối chưa chạm vào cô, ai ngờ sau khi đưa cho Cố Quyện Thư, mặc dù Cố Quyện Thư thường xuyên dẫn cô ra vào nơi thượng lưu, xem như đối với cô cực kỳ coi trọng, nhưng cũng chưa chạm vào một đầu ngón tay của cô. Kết quả, cuối cùng vẫn là bị tra nam chính chiếm tiện nghi.
Trong tình huống thụ động này, không cần lo lắng sự trong sạch của bản thân, đã làm cô rất hài lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!