Chương 28: (Vô Đề)

▶Kim chủ! Anh bị cắm sừng rồi◀

🔸🔸🔸

Tiêu hao hết ba ngày, cuối cùng cũng rời khỏi nhà cũ Cố gia, trở về với căn phòng nhỏ, cũ kỹ, rách nát của mình.

Quý Chu Chu vừa về đến nhà thì lấy được di động của mình, sau khi uống miếng nước thì bò lên giường, lúc này mới thong thả mở máy. Mở máy một cái thì tin nhắn oanh tạc, ngoại trừ mấy tin nhắn của Lý Nhu Nhu, còn lại tất cả đều là Diệp Khuynh gửi tới. Cô dừng một chút, lúc này mới nhớ tới hợp đồng của cô và Diệp Khuynh vẫn chưa bàn xong.

Quý Chu Chu kéo từng cái một, chỉ thấy thái độ của Diệp Khuynh từ lúc bắt đầu không kiên nhẫn đến bùng nổ, lại từ bùng nổ đến sốt ruột đến cầu xin, thế nhưng lướt qua hơn một trăm tin nhắn, cô nhịn không được cười một tiếng, cảm thấy đạo diễn này vẫn rất đáng yêu.

Suy nghĩ một chút trả lời anh ta, trong nháy mắt đối phương đã hồi âm, giống như quên mất chuyện nóng nảy trước đó của mình, thúc giục Quý Chu Chu ký hợp đồng.

Quý Chu Chu đề nghị ký hợp đồng trên mạng, Diệp Khuynh bên kia do dự một lát, cuối cùng vẫn là đồng ý, nhưng yêu cầu sau này lúc quay phim cô phải đi theo tổ. Lần này chuyện Quý Chu Chu mất liên lạc ba ngày, tạo thành bóng ma không nhỏ trong lòng anh ta, ngộ nhỡ lúc quay phim vị này thoáng cái lại biến mất, làm chậm trễ tiến trình thì thế nào.

Quý Chu Chu hơi khó xử, nghề nghiệp chủ yếu bây giờ của cô là ở bên cạnh Cố Quyện Thư làm con chim Hoàng Yến ăn no chờ chết. Quay phim truyền hình hở một chút là mấy tháng, nếu như cô phải đi theo tổ, nhất định phải rời khỏi anh một khoảng thời gian. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Nhưng mà không đồng ý, thứ nhất Diệp Khuynh không chắc sẽ tán thành, thứ hai cô cũng không muốn tác phẩm của mình để cho tổ biên kịch của anh ta sửa chữa.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là cắn răng đồng ý, dù sao phim truyền hình từ đề án đến lúc quay phim, ở giữa còn phải trải qua một đoạn thời gian, nói không chừng khi đó cô đã rời khỏi nơi này, đến lúc đó ăn mặc giả dạng một chút không để cho Diệp Khuynh phát hiện là được.

Nghĩ như vậy, Quý Chu Chu đồng ý, sau khi gõ định giá một cái, Diệp Khuynh rất nhanh gửi đến hợp đồng sơ bản. Cô xem một lần, gửi lại những quan điểm mà mình không đồng ý cho lắm, dự định cùng đối phương bàn luận tiếp. Chờ tất cả điều khoản chắc chắn rồi, lại đi in ra ký tên.

Vừa nghĩ tới hợp đồng ký xong, trong nháy mắt cô có thể có 10 vạn tệ tiền cọc, không cần lo lắng bản thân không có một xu dính túi nữa. Quý Chu Chu thật hưng phấn lăn lăn trên giường, vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy một người đứng ở cửa phòng.

Quý Chu Chu sợ tới mức thiếu chút nữa từ trên giường lăn xuống, định thần nhìn lại mới thấy rõ là Cố Quyện Thư, không khỏi có chút câm nín: "Cố tiên sinh? Không phải anh về phòng nghỉ ngơi rồi?"

"Tôi quên một chuyện."

"Chuyện gì?"

Cố Quyện Thư chầm chậm đi đến trước mặt cô, vươn tay đến cô. Quý Chu Chu khẩn trương nhìn anh, bất giác đem điện thoại len lén giấu ra sau lưng, lo lắng có phải anh đã nhìn thấy manh mối gì không.

Cố Quyện Thư chú ý tới động tác nhỏ của cô, bình tĩnh nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô.

Hai người, một người ngồi một người đứng giằng co ba giây, Quý Chu Chu cười cười lấy lòng, lo lắng có phải anh nhìn thấy mình cầm di động không buông vì vậy sinh ra nghi ngờ không.

Mặt Cố Quyện Thư không cảm xúc: "Cười cũng vô dụng, đem ra."

"Đem cái gì a?" Quý Chu Chu vô tội chớp mắt, kiên quyết không phối hợp với anh. Lúc nãy anh cách xa mình như vậy, lại là đưa lưng về phía di động, hẳn là không thấy được cô đang làm gì chứ?

"Chi phiếu."

...... Cô vậy mà quên mất chuyện này. Quý Chu Chu yên lòng, ló đầu đi tìm dép lê của mình, kết quả chỉ là hơi cúi đầu xuống đất nhìn một chút đã không cẩn thận đụng vào Cố Quyện Thư hai lần.

"Cố tiên sinh, nếu không anh ra ngoài chờ tôi?" Quý Chu Chu hơi bất đắc dĩ, căn phòng này quá nhỏ, lúc trước cô và Chu Trường Quân đứng ở đây cũng phải nghiêng người mới có thể đi ra ngoài, đừng nói chi Cố Quyện Thư người cao gần một mét chín, ở đây càng giống như cây cột điện vướng víu.

Cố Quyện Thư liếc cô một cái, trực tiếp ngồi xuống giường, phát hiện giường rất mềm, trên chăn có mùi sữa nhàn nhạt, dễ chịu hơn so với tất cả mùi hương lúc trước anh từng ngửi.

Anh lần đầu nghiêm túc quan sát nơi này, phòng nhỏ đến đáng thương. Trước kia bởi vì không có lợi ích gì nên dứt khoát để trống chỗ này, ngày thường cũng không có ai đến dọn dẹp, cho nên căn phòng này thoạt nhìn vừa nát vừa cũ, cùng với những căn phòng khác của biệt thự quả thực khác nhau một trời một vực.

Nhưng phòng cứ như vậy không ai dùng, sau khi Quý Chu Chu vào ở thì có nhiều đồ vật hơn. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Thiết bị điện tử, chai chai lọ lọ, còn có trên ghế, mép giường để vài bộ quần áo, khắp nơi đều cho người ta cảm giác ấm áp lại bình dân.

"Em cũng không thể giặt quần áo?" Cố Quyện Thư chân thành đặt câu hỏi.

Quý Chu Chu: "......" Anh quản được nhiều thật.

Cố Quyện Thư cằm chỉa xuống đất chỗ một đôi vớ: "Vớ cũng nên giặt sạch."

"......" Không tức giận, tức giận dễ sinh bệnh. Quý Chu Chu hít sâu một hơi, trên mặt treo lên một nụ cười giả tạo tiêu chuẩn: "Tôi đây không phải muốn giúp gia đình tiết kiệm một ít tiền nước, cho nên để dồn lại giặt một lần sao."

Thật ra trong nhà có người giúp việc phụ trách riêng, nhưng bởi vì cô và bọn họ quá thân thiết rồi nên không muốn sai bảo người ta cho lắm, vì vậy vẫn giống một người như lúc trước, gom một đống quần áo của mình ném vào máy giặt. Nhưng việc này nói với Cố Quyện Thư, anh cũng không hiểu, vẫn là không cần phản ứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!