▶Đồ phế vật◀
🔸🔸🔸
Cố Quyện Thư mệt mỏi dựa vào sô pha, mới vừa thức dậy nên đầu tóc hơi lộn xộn, một cọng tóc đờ ra dựng đứng lên, Quý Chu Chu nhìn thấy trong lòng ngứa ngáy, nhưng cũng biết lúc này nếu như dám sờ đầu đại gia không chừng sẽ bị lôi ra ngoài chém.
Một người loi nhoi đột nhiên yên tĩnh lại, Cố Quyện Thư miễn cưỡng mở to mắt, chỉ thấy mặt Quý Chu Chu đang đăm chiêu nhìn chằm chằm mình, mày anh hơi nhướng: "Nhìn cái gì?"
Bị phát hiện Quý Chu Chu không hoảng hốt chút nào, lau lau khóe mắt không hề có nước mắt, cảm động nhìn trời: "Chỉ là tôi không nghĩ tới, hóa ra Cố tiên sinh còn chịu giữ tôi bên cạnh, một lần giữ lại vậy mà tới ba năm."
Cố Quyện Thư trầm mặc, nghĩ lại mình nói câu nào làm cho cô có cảm giác này, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có mình thuận miệng nói một câu trừ phí sinh hoạt, nhất thời có chút cảm khái độ dày trên da mặt của cô, vậy mà có thể từ trong lời nói đầy mảnh vụn thủy tinh này tìm ra ngọt ngào.
Quý Chu Chu thấy Cố Quyện Thư không nói lời nào, lúc đang tự hỏi chính mình có phải diễn quá mức rồi không thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến âm thanh mở cửa. Hai người liếc nhau một cái, trong nháy mắt cửa mở ra, Quý Chu Chu nhào tới bên cạnh Cố Quyện Thư, bi phẫn kêu lớn một tiếng: "Cố tiên sinh! Anh mau tỉnh lại a!"
Quý Chu Chu kêu gọi còn không quên đưa mắt ra hiệu với Cố Quyện Thư, đối phương liếc cô một cái, phối hợp nhắm hai mắt lại. Quý Chu Chu thở phào nhẹ nhõm, càng thêm ra sức khóc lóc. Hết cách, dáng vẻ ốm yếu, đầu quấn băng vải này của Cố Quyện Thư, vì không để cho những người bên ngoài hiểu lầm có liên quan với mình, cô chỉ có thể tiên hạ thủ vi cường(*).
(*) Tiên hạ thủ vi cường: Ý là ra tay trước thì chiếm được lợi thế.
Quả nhiên, người giúp việc bên ngoài bị giọng nói của cô hù dọa, vội vàng chạy vào, sau khi nhìn thấy dáng vẻ của Cố Quyện Thư thì cực kỳ hoảng sợ: "Thiếu gia làm sao vậy?"
"Tối hôm qua không biết Cố tiên sinh ăn cái gì, đột nhiên cuồng tính quá độ, tôi muốn tìm người cứu anh ấy nhưng cửa lại bị khóa." Quý Chu Chu lau nước mắt một cái, đau xót nhìn người giúp việc, nhận ra cô ta chính là người phụ nữ hôm qua đưa sữa bò cho cô: "Cố tiên sinh cũng không biết thế nào rồi, dường như rất khó chịu, còn không cho phép tôi tới gần.
Sau đó tôi thật rất lo lắng thì muốn đến xem anh ấy, ai ngờ anh ấy vậy mà, vậy mà......"
"Vậy mà thế nào?" Cảm xúc của người giúp việc hoàn toàn bị kéo theo, mặt đầy sốt ruột nhìn Quý Chu Chu.
Quý Chu Chu che lại mặt, tiếng khóc nho nhỏ từ kẽ hở ngón tay truyền ra: "Anh ấy lại vì không cho tôi chạm vào, trực tiếp đập đầu vào tường, còn đập mình bất tỉnh. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Sau nửa đêm dạ dày cũng xuất hiện vấn đề, không ngừng đi nhà vệ sinh, bây giờ đã hơi bị hạ đường huyết (do mất nước)."
Khó chịu trước đó là bởi vì tác dụng của thuốc, vậy dạ dày có vấn đề là chuyện gì? Người giúp việc hơi lo lắng, không dám tự ý quyết định: "Vậy... Vậy tôi đi mời lão phu nhân đến đây!"
"Được." Ngón tay Quý Chu Chu tao nhã lau lau khóe mắt. Sau khi chờ cô ta đi rồi thì đẩy đẩy Cố Quyện Thư: "Cố tiên sinh mở mắt ra đi, chúng ta khớp lời thoại trước một chút."
"Em đã đem trách nhiệm của mình đều thoái thác, còn khớp cái gì nữa." Cố Quyện Thư ẩn ẩn nhìn cô chằm chằm, khó trách muốn mình bất tỉnh trước, hóa ra là vì trốn tránh trách nhiệm.
Quý Chu Chu cười gượng: "Nói không phải nói như vậy, chuyện này vẫn là do người ta bỏ thuốc không đúng, cho nên tôi đem vấn đề đều đẩy cho người đó, nói không chừng lão phu nhân sẽ nghiêm trị đấy."
Sắc mặt của Cố Quyện Thư lại phai nhạt một chút, đáy mắt tràn đầy giễu cợt sắp tràn ra: "Em thật sự cảm thấy, nếu không có sự cho phép của bà ta, người ở Cố gia có thể xuống tay với tôi?"
Quý Chu Chu sửng sốt, chậm rãi mở to hai mắt, chẳng lẽ......
"Bà ta sao có thể làm như vậy, uống thuốc bậy bạ sẽ làm hỏng người!" Quý Chu Chu nhíu mày, tâm lão phu nhân này cũng thật độc, đối với cháu nội ruột của mình mà cũng có thể xuống tay.
Mặt Cố Quyện Thư không có cảm xúc gì: "Vì vậy đợi lát nữa diễn cho tốt, nếu bị tội này thì đem mình hoàn toàn đẩy ra ngoài, khiến sự phòng bị của bà ta xuống mức thấp nhất, sau đó......"
"Sau đó thì sao?" Quý Chu Chu thấy anh chậm chạp không nói, nhịn không được truy vấn một câu.
Đầu ngón tay của Cố Quyện Thư vô ý thức gõ lên mặt bàn: "Sau đó đợi lúc bà ta lấy lại tinh thần thì phát hiện bản thân đã trắng tay, bà ta duy trì thể diện Cố gia, sẽ trở thành một trò cười."
Quý Chu Chu đã quen nhìn dáng vẻ đối với tất cả sao cũng được của anh rồi, lần đầu tiên thấy anh bộc lộ sự sắc sảo như vậy, trong chốc lát lại cảm thấy, chính là bây giờ anh đột nhiên muốn giết người, cô cũng không cảm thấy kỳ lạ.
"Dọa đến em rồi?" Yên lặng quá lâu, Cố Quyện Thư giương mắt nhìn về phía cô.
Biểu cảm của Quý Chu Chu hơi nghiêm túc, không giống cô lúc bình thường lắm, Cố Quyện Thư dừng một chút quay mặt đi, cả người đều lãnh đạm: "Em đi ra ngoài đi......"
Lời còn chưa nói xong, cánh tay của mình đã bị kéo lại, anh dừng một chút quay đầu lại, bất ngờ không kịp đề phòng đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của cô.
"Cố tiên sinh, anh yên tâm, anh đem bí mật gia tộc quan trọng như vậy nói với tôi, tôi sẽ không phản bội anh, anh cứ làm chuyện anh muốn làm, tôi sẽ luôn ủng hộ anh!"
Thấy boss trở mặt thì làm gì? Một là rời xa anh, hai là đi theo anh, hai loại này căn cứ vào định luật pháo hôi(*) cuối cùng đều sẽ không có kết quả tốt. Nhưng mà trước đi theo anh, lúc sắp đến kết cục đột nhiên thay đổi hoàn toàn thì không giống nhau, thường thường loại nhân vật phản diện co được dãn được này, đều có thể sống đến cuối cùng câu chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!