▶Em lại muốn đánh tôi?◀
🔸🔸🔸
Chạy thì không thể chạy rồi, lại không có tiền, cũng không thể trốn thoát được năng lực tìm kiếm của Cố gia, chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng một chút, làm một con chim Hoàng Yến đỏ tím mượt mà.
Quý Chu Chu cười gượng một tiếng, giả vờ như không có chuyện gì đặt mấy cái gối lên đầu giường, đỡ Cố Quyện Thư ngồi dựa vào xong: "Đùa một chút thôi mà, chỉ là muốn cho anh thoải mái chút. Coca này lạnh, anh uống nhiều chút sẽ rất dễ chịu."
Cố Quyện Thư liếc xéo cô một cái, đem một hớp cuối cùng trong lon uống sạch, đột nhiên ý thức được một chuyện: "Cửa phòng khóa, em lấy đâu ra Coca?" Coca này nhiệt độ lạnh hơn bình thường, chắc chắn là mới vừa lấy từ trong tủ lạnh ra, anh đột nhiên có một dự cảm không ổn.
"Tủ lạnh của anh a." Quý Chu Chu vô tội nhìn anh.
Cố Quyện Thư không cảm xúc nhìn chằm chằm cô: "Tôi đã một năm không về đây ở rồi."
Khóe miệng Quý Chu Chu giật giật, cầm lấy lon Coca qua cẩn thận nghiên cứu, sau đó vui vẻ nói: "Hơ, thật đúng là, đã quá hạn hơn nửa năm......"
Sau hai tiếng vui vẻ, bất chấp đỉnh đầu truyền đến ánh mắt chết người, nghiêm túc nhìn qua: "Vậy chất lượng của tủ lạnh và Coca của anh đều rất tốt, thời gian dài như vậy còn có thể uống, mùi vị cũng không thay đổi."
"Bây giờ tôi chỉ có thể nếm được nhiệt độ lạnh nóng, mùi vị căn bản nếm không ra." Cố Quyện Thư ẩn ẩn mở miệng.
Quý Chu Chu ho khan một tiếng: "Đừng để ý những thứ vô dụng này, máu của anh sắp đông lại rồi, tôi giúp anh xử lý một chút." Nói xong cũng cố gắng không nhìn đến biểu cảm của Cố Quyện Thư, chui đầu vào hộp thuốc lục lọi nửa ngày. Sau khi tìm được đồ thì nửa quỳ trên giường giúp Cố Quyện Thư rửa sạch vết máu trước, vẫn không quên đắp chăn lên vị trí đặc biệt của Cố Quyện Thư, nếu không đối với cô mà nói vẫn còn muốn dùng di động đánh người.
Lúc này tác dụng thuốc của Cố Quyện Thư còn chưa hết, nhưng từng trận nong nóng hơn thân thể, Quý Chu Chu làm không nặng không nhẹ khiến cho anh càng phân tâm hơn. Lại sau khi một lần nữa bị chọc đến miệng vết thương, anh không nhịn được nữa bắt lấy cổ tay Quý Chu Chu: "Đau."
Tay Quý Chu Chu run lên một chút, thiếu chút nữa lấy cái nhíp chọc mù mắt anh, nghe được lời anh nói mới miễn cưỡng nhịn xuống loại xúc động này.
"Em lại muốn đánh tôi?" Cố Quyện Thư nheo đôi mắt lại.
Quý Chu Chu đương nhiên chết cũng không thừa nhận: "Sao có thể."
"Em cũng không phải chưa từng làm."
Quý Chu Chu cười gượng: "Vừa rồi không phải cố ý, Cố tiên sinh sao lại không tin người ta đây." Chuyện này không được, thường thường lạc đà chính là bị một cây một gốc rơm rạ tích lũy đè chết, cô cần phải khiến anh quên đi chuyện này, hoặc là hoàn toàn tha thứ cho cô mới được.
Quý Chu Chu buông tiếng thở dài: "Nhưng cho dù nói như thế nào cũng là tôi không đúng, chỉ cần Cố tiên sinh chịu nguôi giận, kêu tôi làm gì cũng được."
"Làm gì cũng được?"
Quý Chu Chu định gật đầu, nhưng nhìn thấy ánh mắt ý vị thâm trường của anh, đột nhiên còn chút nữa không gật xuống được, nhạt nhẽo cười cười: "Miệng vết thương của anh hình như lại chảy máu, tôi giúp anh khử trùng."
Nói xong sợ Cố Quyện Thư nói gì với mình nữa, vội vàng dùng bông y tế ấn lên trán anh. Đùa à, bây giờ ở trong bầu không khí này, nếu cô thật sự gật đầu, chỉ sợ ngày mai phải đi ngang ra ngoài.
Cố Quyện Thư lười biếng liếc cô một cái: "Đau."
"Ờ." Quý Chu Chu làm nhẹ lại, nhìn thấy vết thương của anh rửa xong vết máu vẫn chưa khô, chột dạ giúp anh thổi thổi.
Cố Quyện Thư dừng một chút, xung động lúc nãy vẫn luôn kiềm chế trong nháy mắt tăng gấp đôi, kêu gào muốn từ mỗi lỗ chân lông đẩy ra. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Anh yên lặng nhìn chăm chú người phụ nữ bình thản, sau một lúc lâu không thể không thừa nhận, cô quả thật không phải là cố tình dụ dỗ.
Đàn ông yên tĩnh lại thành thật, loại chuyện này quả thực không đúng lắm, Quý Chu Chu vừa cúi đầu đã đối diện đôi mắt lăng lăng của anh, sau khi ngây người một chút thì hơi hơi đề phòng: "Làm sao vậy?" Anh sẽ không lại có ý định bổ nhào vào cô chứ?
Người đàn ông im lặng một lúc lâu, không nhanh không chậm mở miệng: "Hình như tôi......"
Rốt cuộc nhịn không được?
"Đau bụng."
"......" Quý Chu Chu đồng thời thở phào nhẹ nhõm, lại hết sức vô ngữ, hai ba lần đem đầu của anh băng bó xong, sau khi ổn định một chút đứng dậy: "Đi vệ sinh đi."
Cố Quyện Thư lên tiếng, lúc từ trên giường đứng lên trên chăn có chảy xuống một dấu vết, anh dừng một chút yên lặng bắt lấy một góc chăn, vây quanh người mình từ từ đi vào phòng tắm. Lúc này tác dụng của thuốc hơi giảm một chút, cho nên sự xấu hổ trong lòng trở lại rồi? Quý Chu Chu nghẹn cười nghiêm túc nhìn anh, cho đến khi anh vào phòng tắm, mới nhịn không được bật cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!