Chương 23: (Vô Đề)

▶Em là của tôi◀

🔸🔸🔸

Bầu không khí trong nháy mắt an tĩnh lại, Quý Chu Chu chớp mắt, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt hô hấp càng ngày càng nặng nề: "Là...... Cái ý nghĩ mà tôi nghĩ sao?"

"Nếu không thì sao?" Cố Quyện Thư hỏi ngược lại, giờ phút này anh có chút lười biếng, giọng nói dính vào căng thẳng một chút, nhưng lại không lộ rõ sự nghiêm nghị, giữa một hơi thở đều là kiềm chế, lại bởi vì thuốc đó cảm xúc phập phồng, ngay cả ánh mắt cũng nổi lên ý vị khác.

Nhiệt độ trên mặt Quý Chu Chu nóng lên, nhưng vẫn đang giả vờ bình tĩnh: "Nhưng mà không phải anh không thích phụ nữ sao?"

"Tôi không thích phụ nữ hồi nào?"

Quý Chu Chu há miệng thở dốc vừa định nói chuyện, đột nhiên nhớ tới vị này ngoại trừ từng ở trước mặt lão phu nhân nói như vậy, những lúc khác đối với suy đoán của cô đều là phủ định. Mà nếu anh giống như mình cho rằng thích Chử Trạm như vậy, thì căn bản không có thể ở trước mặt lão phu nhân xuất quỹ. Bởi vì so với "Tình nhân" của mình, hiển nhiên là người mình thật lòng thật dạ thích càng quan trọng hơn........ Cho nên anh thật sự không phải là gay?

Quý Chu Chu trong nháy mắt cảm thấy, cánh tay anh đặt ở bên eo mình rất nóng, sắp làm mình phỏng luôn rồi.

"Hiểu rồi?" Trong giọng nói của Cố Quyện Thư lộ ra một tia cười nhạo, rõ ràng là đang chê cô ngốc.

Quý Chu Chu khụ một tiếng, sờ sờ cái mũi cười gượng: "Nếu không phải lúc trước anh phủ nhận cho có lệ, chắc chắn tôi sẽ không suy nghĩ nhiều, kết quả hại tôi hiểu lầm lâu như vậy."

"Cho nên vẫn là do tôi sai?" Cố Quyện Thư nhướng mày.

Quý Chu Chu vừa định nói chuyện, trong phòng đột nhiên xuất hiện giọng nói của người thứ ba: "Phốc......"

Quý Chu Chu và Cố Quyện Thư đồng thời ngừng một lát, tiếp theo nhìn về phía di động bị ném qua một bên, lúc này mới nhìn thấy trên màn hình di động, hiển thị đang trong cuộc trò chuyện, mà đối tượng trò chuyện chính là chủ nhân của dãy số mà lúc nãy Quý Chu Chu vất vả tìm kiếm.

"Quyện Thư, anh làm sao để cho Quý tiểu thư hiểu sai, khiến người ta cho rằng anh thích đàn ông vậy?" Chử Trạm nói chuyện rõ ràng cố nhịn cười, đồng thời lại có chút tiếc nuối. Lúc nãy anh ta thật sự là không nhịn được, mới bật cười ra tiếng, nếu như nhịn thêm một chút, không chừng còn có thể nghe được đề tài thú vị nào đó.

Khóe miệng Quý Chu Chu trừu trừu, cảm thấy mất mặt hơn, nhưng nhìn thấy thời gian trò chuyện lại cảm thấy may mắn, Chử Trạm chỉ nghe một phút hơn, hẳn là không nghe được lời nói trước đó của mình.

"Có cái gì đáng để anh vui mừng, cô ấy cho rằng tôi yêu đương với anh." Cố Quyện Thư không chút do dự châm chọc.

Quý Chu Chu: "Anh nói ra làm gì!"

Chử Trạm: "Phốc!"

Giọng nói của Quý Chu Chu và Chử Trạm cùng lúc vang lên, Quý Chu Chu cảm thấy mất mặt, muốn ngăn Cố Quyện Thư lại, mà Chử Trạm lần này vừa vặn đang uống nước, trực tiếp bị sặc.

Quý Chu Chu không nói nên lời che mặt lại, chỉ chừa một cái kẽ ngón tay nhìn Cố Quyện Thư, đôi mắt giống như hai quả nho đen xoay chuyển, mà một phần mặt cô không bị tay che lại, chính là một mảnh đỏ ửng. Cố Quyện Thư cảm thấy nóng hơn.

"Quý tiểu thư, cô nghĩ như thế nào? Dựa vào ngoại hình đến xem, cũng là cậu ấy và Diệp Khuynh hợp hơn chứ? Hay là nói, cô chỉ thích khẩu vị này?" Chử Trạm khụ xong, gian nan hỏi.

Quý Chu Chu cắn môi từ chối trả lời, thậm chí muốn đem mình chôn đi. Cố Quyện Thư cúp điện thoại. Không nhận được đáp án Chử Trạm lại gọi trở lại một lần nữa, Quý Chu Chu nhanh tay lẹ mắt chụp lấy di động, trực tiếp tắt máy.

Cố Quyện Thư nhìn thấy dáng vẻ chột dạ của cô, từ trong cổ họng phát ra một tiếng "Xuy" nhẹ.

Quý Chu Chu giả vờ không nghe thấy, vô tội trừng to đôi mắt: "Tôi biết Cố tiên sinh không muốn nói chuyện với anh ấy, cho nên giúp anh tắt máy." Nói xong, còn nhớ cười cười lấy lòng, giống như cô thật sự muốn như vậy.

Cô chống người nửa nằm, cánh tay đã sớm vừa đau vừa mệt, lại bởi vì Cố Quyện Thư ôm eo cô, không có cách nào từ trên giường đi xuống, chỉ có thể đau khổ chống đỡ.

Cố Quyện Thư hình như nhìn ra cô không ổn, buông eo cô ra, đứng lên. Quý Chu Chu nhanh chóng ngồi thẳng, vừa định xuống giường, lại bị ánh mắt của Cố Quyện Thư ngăn lại, chỉ có thể yên lặng lui lui về sau, ôm đầu gối len lén nắm chặt di động, tùy thời chuẩn bị ứng phó với cái người đàn ông bị bỏ thuốc này.

Cố Quyện Thư nhìn chằm chằm cô từ trên cao xuống một lúc lâu, đột nhiên bắt đầu cởi cúc áo sơ mi. Quý Chu Chu trong nháy mắt khẩn trương: "Anh định làm gì?"

"Thật nóng."

"Ờ......" Nhìn anh cởi bỏ từng cúc áo, lộ ra cơ bắp cường tráng, Quý Chu Chu không khỏi kinh ngạc một chút. Cô cho rằng Cố Quyện Thư là người đàn ông vừa thích ở nhà vừa lười biếng, trên người hoặc là xương sườn hoặc là ít thịt mỡ, không ngờ dáng người lại đẹp như vậy.

Cúc áo càng ngày càng đi xuống, phần lớn bộ ngực của Cố Quyện Thư lộ ra, màu da vốn dĩ trắng nõn, giờ phút này nhuộm màu đỏ nhàn nhạt, cộng thêm một lớp mồ hôi và khóe mắt ẩm ướt của anh, toàn bộ hình ảnh bỗng nhiên kiều diễm. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Hai cái cúc áo cuối cùng cởi ra, sáu múi cơ bụng đẹp đẽ cũng xuất hiện ở trước mắt Quý Chu Chu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!