▶Hóa ra em vẫn không thay đổi ý nghĩ đó◀
🔸🔸🔸
Lời Cố Quyện Thư vừa nói ra, cả phòng đều yên tĩnh lại.
Sau một lúc lâu, lão phu nhân hờ hững nhìn chằm chằm anh: "Xem ra cô ta ở trong mắt con quả nhiên quan trọng, vậy mà vì cô ta nói ra những lời không đâu này."
Quý Chu Chu: "..." Lão phu nhân người tin tưởng tôi, anh ta thật sự là gay, hơn nữa giữa gay với gay ngay cả phụ nữ bên cạnh cũng không dính vào, không liên quan đến tôi!
"Bà nội không tin thì thôi." Cố Quyện Thư rủ mắt không nhìn tới bà ta.
Đáy mắt của lão phu nhân hiện lên một tia giễu cợt: "Loại lời nói ngớ ngẩn này còn muốn ta tin tưởng, con coi ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Ta kêu con đến đây, là muốn thương lượng với con tìm ra một cách giải quyết mà để tất cả mọi người hài lòng, nếu con không phối hợp, vậy chỉ có thể làm theo kế hoạch của ta."
"Bà nội muốn như thế nào?" Cố Quyện Thư giương mắt.
"Vẫn giống như trước, hoặc là ngoan ngoãn cưới Nhã Quyên, người phụ nữ này ta cho phép con giữ lại." Lão phu nhân liếc Quý Chu Chu một cái, sau khi nhìn thấy đối phương rủ mắt giật mình một cái, hạ mắt xuống khinh thường: "Hoặc là, để cho người phụ nữ này ở lại nhà cũ, khi nào con nghĩ thông suốt thì lại dẫn cô ta đi."
...... Chính là giam cầm cô cho đến khi Cố Quyện Thư đáp ứng mới thả ra. Lão phu nhân, tâm bà có thể lớn một chút chứ, tôi không phải là người có thể dùng uy hiếp anh ấy!
"Cưới Trương Nhã Quyên là không thể, nếu như bà nội thích Chu Chu, vậy thì giữ cô ấy lại cũng được." Cố Quyện Thư nhìn về phía Quý Chu Chu, giống như thương tiếc, buông tiếng thở dài.
Quý Chu Chu vô tội chớp mắt một cái, ngược lại không có nửa phần lo sợ, tin tưởng Cố Quyện Thư, bất kệ như thế nào cũng sẽ không để cô ở lại.
Đối với sự tin tưởng của Quý Chu Chu, Cố Quyện Thư coi như hài lòng: "Đáng tiếc, Chu Chu hoạt bát, mặc dù con không thích phụ nữ, nhưng có cô ấy ở bên cạnh, cũng không tính là không thú vị. Sau khi để cô ấy ở lại, thì con lại phải tìm người phụ nữ khác làm bình phong rồi."
Sắc mặt lão phu nhân hơi khó coi: "Chuyện đến nước này rồi, con còn muốn gạt ta?"
"Bà nội cho rằng như vậy là tốt rồi." Cố Quyện Thư cười giễu, yên lặng bấm chặt lòng bàn tay: "Dù sao người cũng chưa bao giờ nghe con nói."
Hình như lão phu nhân nghĩ tới chuyện gì đó, đột nhiên nắm chặt chăn, bầu không khí trong phòng nháy mắt lạnh xuống. Hai tay Cố Quyện Thư nắm chặt thành quyền: "Thời gian không còn sớm, người nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Anh nói xong lập tức đi ra ngoài, Quý Chu Chu lập tức hướng lão phu cúi đầu một cái, chạy chậm theo ra ngoài. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Hai người cùng đi ra một đoạn, sắc mặt của Cố Quyện Thư vẫn không tốt lắm. Quý Chu Chu liếc nhìn xung quanh một cái, sau khi thấy không có người thì kéo góc áo của anh lại. Cố Quyện Thư lập tức dừng lại.
"...... Anh ổn không?" Quý Chu Chu lo lắng nhìn anh, người đàn ông này xem Chử Trạm quan trọng đến như vậy.
Cố Quyện Thư chầm chậm liếc cô một cái: "Vì sao không ổn?"
...... Nhưng mà nhìn ra một chút cũng không ổn, Quý Chu Chu buông tiếng thở dài, cúi đầu bắt lấy cái tay nắm chặt thành quyền của anh. Cố Quyện Thư cứng đờ, mặc cho cô mở bàn tay của mình ra, trong lòng bàn tay hiện ra vết thương bị cấu chảy máu.
Hai người im lặng một hồi, Quý Chu Chu nhỏ giọng mở miệng: "Chúng ta có thể từ từ nghĩ cách, không cần phải xuất quỹ(*)."
(*) Xuất quỹ: trật đường rây hoặc ra ngoài quỹ đạo, không theo lề lối thông thường.
Nói xong câu này cô lập tức ngậm miệng lại, trong lòng cũng biết đây mới là cách nhanh nhất. Thứ nhất, Cố Quyện Thư không phải bị ép cưới một người không yêu, thứ hai nói cho lão phu nhân biết, cô đối với Cố Quyện Thư mà nói không có quan trọng như vậy, từ khởi nguồn dẹp bỏ ý nghĩ muốn lấy cô ra uy hiếp của lão phu nhân.
"Trước đừng lơ là, bà ấy còn chưa hoàn toàn tin tưởng, chờ bà ấy tin rồi, thì sau này mới không tiếp tục tìm em gây phiền phức." Cố Quyện Thư thu tay bị thương lại.
"Tôi biết rồi." Quý Chu Chu lấy lại tinh thần, thật tình cảm thấy lo lắng: "Vậy anh làm sao bây giờ?"
"Cái gì làm sao bây giờ?"
"Bây giờ lão phu nhân đã biết giới tính của anh, đoán chừng sẽ đi điều tra người có quan hệ với anh, nếu Chử Trạm bị phát hiện..."
Cố Quyện Thư im lặng phút chốc: "Vậy thì thế nào?"
"Ở đây chỉ có hai chúng ta, anh đừng diễn nữa." Quý Chu Chu thông cảm nhìn anh: "Có nên kêu Chử Trạm trốn đi một thời gian không?"
"Chử Trạm?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!