Quý Chu Chu bị sốc không nói nên lời, hiển nhiên không ngờ hành động của anh có thể ngượng đến mức độ này.
Cố Quyện Thư cũng không nghĩ tới, có một ngày mình có thể quỳ xuống tự nhiên và thản nhiên như vậy.
Chẳng qua nhìn phản ứng của Quý Chu Chu, hình như hiệu quả không tệ.
"Anh, anh đứng lên cho em!" Quý Chu Chu chán nản.
Cố Quyện Thư không chỉ không đứng dậy, mà còn dùng đầu gối đi về phía trước một bước, bắt lấy ống quần cô, ngước nhìn cô: "Anh sai rồi, anh không nên lừa gạt em.
Thật ra anh không có phá sản, rất sớm trước kia anh đã thắng Thẩm Dã, nhưng hình như em lúc ấy vẫn mãi không tin tưởng anh lắm..."
"Cho nên chuyện này còn đổ lên đầu em?" Quý Chu Chu trừng mắt.
Cố Quyện Thư ho khan một tiếng, Quý Chu Chu lập tức nhìn thấy vẻ mặt anh đột nhiên trở nên đáng thương: "Nhưng lúc anh sắp phá sản, em đối xử với anh rất tốt."
"..."
"Anh thích em tốt với anh." Cố Quyện Thư vô tội nhìn cô.
Quý Chu Chu ngẩn ra phút chốc, sau một lúc lâu hít hà một hơi: "Em thấy anh ngấm ngầm giở trò với em!" Nên diễn nét đáng thương cộng với mỹ nam kế cũng lấy ra dùng.
Tên này còn là người sao?
Cố Quyện Thư khẽ cười một tiếng, đứng dậy đẩy người ngã xuống giường, nhéo nhéo khuôn mặt thịt thịt của cô, ánh mắt chợt chân thành lên: "Thật xin lỗi, anh không nên lừa gạt em."
"...! Cũng lừa lâu như vậy rồi, bây giờ nói những lời này còn tác dụng à?" Quý Chu Chu không biết vì sao, sự tức giận đột nhiên tan đi một ít, nhưng vẫn có chút khó chịu: "Mấu chốt là anh còn liên tục nói dối, lần này nếu không phải do em phát hiện, có phải anh định giả vờ bận rộn 2 3 ngày, rồi nói mình lại thành công không?"
"Anh không tùy tiện như vậy, làm gì cũng phải bận rộn 1 2 tháng...! Nhưng hành vi là cực kỳ không đúng, anh cần phải xin lỗi." Trước khi Quý Chu Chu phát hỏa lần nữa, Cố Quyện Thư mạnh mẽ quẹo cua: "Em phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng làm mình tức giận, khiến anh đau lòng."
Chậc, nói hay lắm.
Quý Chu Chu vừa muốn cảm động, đột nhiên ý thức được một chuyện, nheo đôi mắt lại hỏi: "Có phải bây giờ anh đang giả vờ đáng thương?"
"..."
"Được nha Cố Quyện Thư, gần đây em thật sự càng ngày càng đoán không ra anh, anh cũng thật có bản lĩnh." Quý Chu Chu tức cười: "Không phải phạt thế nào cũng được sao, anh cầm gối đến phòng cách vách ngủ đi."
"...! Có thể đổi cách khác không?"
"Liền, ngay và lập tức!"
Cố Quyện Thư trầm mặc chốc lác, không tình nguyện buông tay ra, ôm gối của mình lưu luyến mỗi bước đi rời đi, vì để cho Quý Chu Chu giữ anh lại mà trong lúc đó phóng ra ánh mắt đáng thương vô số lần.
Nhưng lần này Quý Chu Chu khá nhẫn tâm, mãi cho đến khi anh rời đi cũng chưa nói một lời.
Cố Quyện Thư cô độc tịch mịch lãnh lẽo vào phòng cho khách nằm xuống, sau một lúc lâu mơ hồ buông tiếng thở dài, lúc trước tâm tình vẫn luôn bất an dần thả lỏng lại.
Giá trị nói dối quả nhiên không cao lắm, bây giờ nói ra hết rồi, Chu Chu cũng không làm gì anh, ít nhất tay chân vẫn lành lặng rời đi.
Anh trở mình, lúc đang tự hỏi nên làm thế nào để cô nhanh chóng nguôi giận thì di động liền reo lên một tiếng nhận được tin nhắn của đối phương.
Ánh mắt anh sáng lên vội vàng mở ra xem: Lên mạng xã hội đăng tin, nói tình trạng bây giờ của em có thể đến thăm, còn dám quấy rầy em và bạn bè ôn chuyện cũ, cẩn thận em đánh anh!
Cố Quyện Thư nhìn đến dấu chấm than cuối cùng kia thì im lặng phút chốc, nghe lời lên mạng xã hội đăng tin.
Anh vừa đăng tin không bao lâu, thì có người thử gọi điện thoại cho Quý Chu Chu.
Khi Quý Chu Chu nghe thấy điện thoại của người bạn cũ, thì tạm thời quên mất chuyện Cố Quyện Thư chọc giận cô, trò chuyện với đối phương hồi lâu mới cúp máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!