Quý Chu Chu gật gật đầu: "Anh là..."
"Chuyển phát nhanh, xin ký nhận một chút." Chàng trai đưa cái hộp cho cô.
Quý Chu Chu nhìn ra là di động, nói tiếng cảm ơn rồi ký nhận, sau khi vào nhà mở ra thì gắn SIM vào.
Lập tức mở nguồn, vốn dĩ cho rằng sẽ có rất nhiều tin nhắn cuộc gọi đến quan tâm mình, kết quả mở ra đợi nửa ngày, không thấy gì hết.....! Nhân duyên của cô tệ vậy à? Quý Chu Chu cạn lời một trận, chưa từ bỏ ý định lướt lướt di động, xác định không có gì hết.
Lên mạng tìm kiếm một chút, nói bây giờ cài đặt di động đều như thế, tư liệu trước khi gắn SIM vào sẽ không hiển thị ở máy mới, nên cô đành từ bỏ.
Nhưng không ai liên lạc với mình cũng thật là khó chịu.
Quý Chu Chu hơi ủ rũ nằm lên giường, sau đó nghĩ đến bây giờ Cố Quyện Thư đã phá sản rồi, đoán chừng người chú ý anh cũng không nhiều lắm, có lẽ mọi người đều không biết chuyện cô còn sống.
Nghĩ như vậy, trong lòng lại cảm thấy thoải mái hơn, ở trên giường lăn lộn hai cái thì bắt đầu ngủ nướng.
Giấc ngủ này không được ngon lắm, đầu tiên là mơ thấy mình bị cả thế giới lãng quên nên suy sụp khóc lớn, rồi mơ thấy thế giới bắt đầu chấn động, lắc lư cô chết đi sống lại.
(Truyện chính chủ TieuHiTieuHi).
Thật vất vả giãy giụa từ trong mơ tỉnh lại, cô choáng váng sờ đến di động, mới phát hiện cuộc gọi đến làm chấn động.
Quý Chu Chu ngáp một cái nhận máy, âm thanh quen thuộc ở phía đối diện kêu lên: "Chị Chu Chu! Chị thật sự còn sống à! Em còn tưởng rằng mình nằm mơ, từ khi biết tin tức chị còn sống thì mỗi ngày em đều gọi, bây giờ rốt cuộc đã kết nối được!"
"Kiều Dưa hấu?" Quý Chu Chu tỉnh táo chút.
Kiều Tây vừa nghe đến cô gọi mình, thì khóc dữ dội hơn: "Chị thật sự còn sống, thật tốt quá, huhu...! Em và ba mẹ em đều rất nhớ chị, vốn dĩ muốn đến thăm chị, nhưng Cố tiên sinh nói thân thể chị không khỏe, nên em không dám đến, hic hic..."
"Thân thể chị khỏe mà, Quyện Thư nói với em hồi nào?" Quý Chu Chu nghi hoặc.
Kiều Tây ợ một cái: "Em không có phương thức liên lạc với anh ấy, anh ấy không nói với em, mà đăng bài viết lên mạng xã hội, em thấy được."
"...! Anh ấy nói thân thể chị không khỏe?" Sự nghi hoặc trong lòng Quý Chu Chu càng lúc càng lớn.
Kiều Tây tằng hắng(*) mấy cái, hơi ổn định lại: "Đúng vậy, anh ấy nói bây giờ thân thể chị không khỏe không thể gặp khách, ai quan tâm chị tốt nhất chờ thêm một khoảng thời gian hẵng đến thăm chị.
Hơn nữa em gọi cho chị không được, nên không thể trực tiếp đến thành phố A..."
(*) Tằng hắng: là âm thanh phát ra từ cổ họng.
Mục đích tằng hắng nhằm làm giảm cảm giác vướng và tống chất nhầy tích tụ ở họng.
"...! Ò, vậy chờ thêm một khoảng thời gian nữa em đến nhé." Quý Chu Chu cười mỉa một tiếng, luôn cảm thấy hình như có chỗ nào đó sai sai, chẳng lẽ Cố Quyện Thư còn chưa có được cảm giác an toàn, bây giờ ngày càng biến thái.
Không phải Cố Quyện Thư biến thái, mà là anh thật sự không nghĩ tới, trên thế giới này còn có một tên Dưa hấu bướng bỉnh lại không hiểu chuyện, sau khi nghe nói Quý Chu Chu còn sống thì khá chấp niệm một ngày gọi 800 cuộc điện thoại, chỉ vì muốn chính tai nghe được tin tức cô bình an.
Kiều Tây hì hục nói về những thay đổi trong ba năm qua, nói cậu đã tốt nghiệp Đại học tìm được công việc, gần đây đang đi làm, nói mẹ Kiều sau khi nghe được Quý Chu Chu còn sống, thì vui mừng ba ngày ngủ chưa ngon, cả nhà vui vẻ giống như cùng nhau ăn tết.
Quý Chu Chu nghe vậy đỏ mắt một trận.
"Chị Chu Chu, chuyện hào môn của các người thật là quá phức tạp, sau này nhất định phải bảo vệ tốt bản thân mới được." Kiều Tây không yên tâm dặn dò.
Quý Chu Chu khẽ cười một tiếng: "Yên tâm đi, về sau chị cũng không phải là người hào môn gì rồi, sẽ không sao."
"...! Có ý gì, Cố Quyện Thư không cần chị?" Kiều Tây cảnh giác.
Quý Chu Chu dở khóc dở cười: "Nghĩ gì đó, bọn chị rất tốt."
"Vậy được...! Vậy sao chị nói mình không phải là người hào môn hả, Cố tiên sinh có tiền như thế, chị lại là vợ anh ấy, chẳng lẽ anh ấy còn làm công chứng tài sản này kia?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!