▶Muốn ôm một cái◀
🔸🔸🔸
"Chào bà, xin hỏi bà là...?" Quý Chu Chu cẩn thận lên tiếng chào hỏi.
Người phụ nữ khinh thường: "Tôi là thư ký của lão phu nhân. Cô chính là cô gái lần trước Quyện Thư dẫn đến tiệc mừng thọ của ông Trương."
"Đúng vậy." Quý Chu Chu cúi đầu, tỏ ra hơi lo lắng, nhưng trong lòng lại đang điên cuồng phỉ nhổ Cố Quyện Thư. Kêu cô ngoan ngoãn ở trong nhà, cô cho rằng như vậy thì không có việc gì, kết quả vẫn bị tìm tới cửa, vẫn bị người Cố gia tìm đến.
"Loại người như vậy, ánh mắt của Quyện Thư quá kém." Người phụ nữ lãnh đạm đánh giá, giống như đánh giá một món đồ ăn ở siêu thị.
Quý Chu Chu lúng túng cười cười.
"Đi đến nhà cũ với tôi."
"...... Được, nữ sĩ?" Cố Quyện Thư và Chu Trương Quân đều không ở đây, trong nhà người có thể ngăn người của lão phu nhân cũng không có, Quý Chu Chu chỉ có thể ngoan ngoãn đồng ý. Dù sao bảo vệ ở sau lưng cô cũng không phải ăn chay.
Đi thì đi, nhưng trước khi đi nhất định phải nói cho Cố Quyện Thư biết mới được: "Tôi có thể quay lại lấy quần áo không?" Di động của cô còn ở trong phòng, phải mang theo mới được.
"Cô xem nhà cũ Cố gia là nơi nào, đồ dơ bẩn gì cũng có thể đem vào?" Người phụ nữ nhíu mày: "Còn có, kêu tôi thư ký Triệu."
Bà ta vừa mở miệng, mấy tên bảo vệ lập tức vây quanh người Quý Chu Chu, nếu như cô không phối hợp thì sẽ có ý định kéo cô đi.
Còn tới bốn ngày nữa Cố Quyện Thư mới trở về, nếu cô không nói trước với anh một tiếng, nói không chừng bốn ngày này, thi thể của mình cũng lạnh rồi, phải nghĩ cách mới được. Thấy người phụ nữ này không nhường nhịn chút nào, biểu cảm của Quý Chu Chu kỳ lạ, chớp mắt một cái: "Vậy... Tôi có thể đi vệ sinh rồi mới đi không? Nhịn không được tôi sợ ** trên xe của bà."
Vẻ mặt những người xung quanh trong nháy mắt không nói nên lời, hiển nhiên chưa từng thấy nước cờ này của cô.
Biểu cảm của thư ký Triệu quỷ dị một giây, chán ghét nhìn cô: "Cút."
Quý Chu Chu vui vẻ cút về phòng, cầm di động chạy vào nhà vệ sinh, sau khi mở vòi nước thì gọi điện thoại cho Cố Quyện Thư.
Điện thoại chỉ vang lên một tiếng đã thông, cô kinh ngạc nhìn di động một cái: "Vừa rồi anh đang chơi di động à?"
"Ừ." Cố Quyện Thư bình tĩnh ngồi ở giữa phòng họp, ngay trước mặt ba mươi mấy nhân viên cấp cao, không coi ai ra gì nghe điện thoại.
"Cố tiên sinh cứu mạng, thư ký của bà nội anh đến đây, muốn dẫn tôi đi!" Không có thời gian, Quý Chu Chu trực tiếp cầu cứu.
Cố Quyện Thư dừng một chút, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ cái bàn: "Lúc đi tôi đã nói gì?"
"Kêu tôi đừng đi ra ngoài đi dạo lung tung. Tôi nghe lời nha, vẫn luôn ở trong nhà, là bọn họ tới tìm tôi, không liên quan đến tôi!"
"Không phải chuyện này."
Quý Chu Chu ngây người một chút, suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra còn có chuyện nào. Cố Quyện Thư im lặng chớp mắt một cái: "Tôi kêu em nhớ gọi điện thoại cho tôi."
"...... À, tôi đây không phải đã gọi." Quý Chu Chu chột dạ cười gượng.
Cố Quyện Thư ẩn ẩn nhìn chằm chằm văn kiện trên bàn: "Nếu không phải bà nội tìm em, em sẽ gọi lại?"
Ở đây nhiều nhân viên cấp cao như vậy, sau khi nghe được giọng điệu giống như người chồng đang trách móc của anh đều sợ ngây người, không ngờ từ trước đến nay Tổng tài trong mắt thoát tục cũng có lúc u oán như vậy, không khỏi có chút tò mò với thân phận của người bên kia điện thoại.
Quý Chu Chu cũng không ngờ lòng dạ của anh hẹp hòi như vậy, lúc này còn đi so đo những chuyện này, đành phải liếm môi một cái, nhỏ giọng dịu dàng dỗ dành: "Lúc trước tôi muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng mà sợ anh quá bận rộn công việc, sẽ quấy rầy đến anh, vì vậy mới vẫn không liên lạc với anh."
Cố Quyện Thư: "Ha."
Ha cái con rùa anh. Quý Chu Chu trợn trắng mắt, giọng nói lại càng thêm dịu dàng: "Anh cũng đừng giận tôi, tôi biết sai rồi, sau này mỗi ngày đều gọi điện thoại cho anh. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Cố tiên sinh, Cố bảo bảo, Cố tâm can, cầu xin anh mau trở về cứu tôi đi. Tiểu bảo bối của anh lập tức sắp bị bắt đi rồi."
Một bên khóe môi của Cố Quyện Thư nhếch lên một vòng cung: "Ờ, không rảnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!