▶Sau khi say rượu◀
🔸🔸🔸
"Hừ......" Quý Chu Chu nhắm mắt lại hừ một tiếng nhưng không có ý định ngồi dậy, ngược lại duỗi tay bắt được một góc cà vạt của anh nắm chặt, vân vê trong tay giống như bảo bối. Cố Quyện Thư bị buộc phải cúi đầu, nhíu mày bóp cái mũi của cô.
Quý Chu Chu không ồn không náo, ngoan ngoãn hé miệng thở, hơi thở ấm áp phà lên tay anh, ngứa một chút. Khóe môi Cố Quyện Thư câu lên, dứt khoát lấy cái tay khác bóp miệng cô, hai mảnh môi mềm mại bị anh bóp đến thay đổi hình dạng, đầu ngón tay anh run lên, không khỏi buông nhẹ động tác.
Lúc này rốt cuộc Quý Chu Chu có cảm giác ngột ngạt, bất mãn mở mắt ra, khóe mắt cô hơi ửng đỏ, đôi mắt lại ướt ướt, xem ra thật đáng thương. Cố Quyện Thư căng thẳng, mặt không biểu cảm buông lỏng cô ra.
Quý Chu Chu ngơ ngác nhìn chằm chằm anh, trong ánh mắt lại không có ý nghĩ gì. Sau khi Cố Quyện Thư đối mặt với cô một hồi, cuối cùng phát hiện cô đang ngây người, nhịn không được hỏi: "Cô đang nghĩ gì?"
"Chử Trạm."
"......"
Cố Quyện Thư im lặng chớp mắt một cái, hồi lâu hỏi: "Ai?"
"Chử......"
Chữ "Trạm" chưa nói ra khỏi miệng, Cố Quyện Thư không cảm xúc bịt kín miệng cô, Quý Chu Chu uể oải giãy giụa một chút, không vùng ra được thì cứ như vậy ngủ luôn.
Chờ lúc cô mơ mơ màng màng tỉnh lại, đã là ngày hôm sau, trong lúc buồn ngủ lim dim mở mắt ra, nhìn chăm chú cái chăn màu xám nhạt trong lòng ngực một lát, đột nhiên từ trên giường ngồi dậy.
Sao cô lại ở phòng khách?
Quý Chu Chu vừa nhíu mày, sau ót liền truyền đến một trận đau nhức, cô kêu một tiếng, nhảy xuống giường đi vệ sinh. Sau khi cô nhìn thấy một bên đầu sưng một cục trong gương, cô tốn sức suy nghĩ nửa ngày, cũng chưa nghĩ ra vì sao bị sưng như vậy.
Hôm qua đi dự tiệc mừng thọ của Trương Thành, theo chân Đại tiểu thư nhà bọn họ náo loạn một trận, lúc sắp về nhà uống mấy ly, sau khi lên xe làm gì thì không nhớ rõ...... A đúng rồi, hôm qua thấy một người đàn ông kỳ lạ, luôn truy hỏi cô có quen biết mình không, còn có Cố Quyện Thư, quan hệ của hai người bọn họ dường như rất mờ ám.
Sau đó thì sao? Cái cục sưng này bị đập lòi ra như vậy lúc nào? Quý Chu Chu vẫn không nhớ ra, che đầu lại đi ra ngoài. Đã là buổi sáng 9 giờ hơn, điểm tâm chắc chắn sẽ không còn ở phòng ăn chờ cô. Quý Chu Chu dứt khoát trực tiếp đi đến phòng bếp, mới vừa đi được hai bước thì gặp Cố Quyện Thư đi xuống lầu.
Cố Quyện Thư một tay bưng ly trà nóng, mặt không cảm xúc từ bên người cô lướt qua.
"?" Quý Chu Chu chớp chớp mắt, vội đi theo: "Cố tiên sinh? Buổi sáng tốt lành nha."
Cố Quyện Thư cũng không thèm nhìn tới cô, trực tiếp làm lơ sự tồn tại của cô. Quý Chu Chu không bị ảnh hưởng tiếp lời: "Hôm nay thời tiết thật tốt. Đúng rồi, anh biết vì sao trên đầu tôi sưng một cục không?
Cố Quyện Thư tiếp tục đi về phía trước, Quý Chu Chu cũng không thèm để ý: "Hôm nay tôi tỉnh dậy là ở phòng khách, có phải hôm qua ngủ quên ở trên xe hay không, anh đưa tôi vào?"
Cố Quyện Thư vẫn im lặng như cũ, Quý Chu Chu lại nhìn không ra anh đang tức giận, vậy đúng thật là đứa ngốc rồi, trong lòng nói thầm chẳng lẽ ngày hôm qua sau khi cô uống say trêu chọc anh? (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Suy nghĩ một chút dò hỏi: "Hôm nay tâm trạng của ngài không tốt sao? Đã xảy ra chuyện gì?" Nói ra để tôi vui mừng một chút.
Cố Quyện Thư trả lời cho cô, là sau khi vào phòng sách không chút do dự đóng cửa lại. Nếu không phải Quý Chu Chu dừng lại kịp thời, cánh cửa thiếu chút nữa đập vào mặt cô.
Cô sờ sờ cái mũi, nói thầm một câu "Không thể hiểu được" rồi đi ăn cơm.
Đại khái biết được Cố Quyện Thư tức giận có liên quan đến cô, vì vậy sau khi ăn no tìm người vẫn luôn đồng hành Chu Trường Quân. Chu Trường Quân nghe được vấn đề của cô do dự một chút, vẫn là nhắc nhở một câu: "Cô cẩn thận nghĩ lại xem, là chuyện đêm qua."
Đây là chuyện giữa Cố tiên sinh và Chu Chu, ông thật sự không nên nói nhiều, chỉ có thể kêu Chu Chu tự mình suy nghĩ rõ ràng.
Được Chu Trường Quân chỉ điểm, Quý Chu Chu nhớ lại một tý chuyện đêm qua, chuyện duy nhất nghĩ đến chính là chuyện Trương Nhã Quyên kia, trong lòng ẩn ẩn có tính toán.
Lời nói hôm qua của cô có bao nhiêu khó nghe, bản thân cũng biết, mặc dù Cố Quyện Thư không thích cô gái đó, nhưng dù sao hai nhà cũng là bạn tri kỷ.
Quý Chu Chu buông tiếng thở dài, đầu óc cô cũng không thông minh, trong lúc nhất thời đã quên mất thân phận của mình. Hôm qua cô tố cáo người ta ác độc như vậy, cũng chưa thấy Cố Quyện Thư đồng ý giúp mình hả giận, có thể thấy được anh vẫn khá kiêng dè tình nghĩa của hai nhà, cô ngược lại hay rồi, một chút mặt mũi cũng không giữ cho đối phương.
Cô nghĩ thông suốt điểm này, ngược lại không có nhiều thất vọng, mặc dù thường xuyên ầm ĩ với Cố Quyện Thư, nhưng cô cũng biết, mình chỉ là vật điều hòa trong cuộc sống Cố Quyện Thư, làm vật điều hòa, đương nhiên phải có tính tự giác của vật điều hòa.
Vì thế lúc 11 giờ vật điều hòa bấm tay tính toán sắp đến giờ dọn cơm rồi, vội vàng chạy tới cửa phòng sách gõ cửa: "Cố tiên sinh, ăn cơm thôi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!