Chương 14: (Vô Đề)

▶Người đàn ông giống hồ ly tinh◀

🔸🔸🔸

Không biết sau tiệc rượu người đàn ông đó đã xảy ra chuyện gì, cứ đi theo Quý Chu Chu vào đại sảnh khách sạn.

"Quý tiểu thư, gấp cái gì chứ?"

"Nếu như anh mặc váy, anh cũng gấp." Quý Chu Chu cũng không quay đầu lại đi đến sô pha trong góc ngồi xuống, lúc này mới cảm giác có chút không khí ấm áp. Lúc nãy cô ngồi ở chỗ đầu ngọn gió, vừa định đổi vị trí đã bị em gái Nhã Quyên chặn lại, chỉ có thể giải quyết bọn họ trước, bây giờ chân lạnh đến mức sắp bị viêm khớp rồi.

Người đàn ông bị cái lý do này của cô nghẹn một chút, dở khóc dở cười nhìn cô: "Cô thực sự có ý đúng, trách không được......"

"Hả?" Nếu không phải nhìn ra vừa rồi anh ta có lòng giúp cô, căn bản một ánh mắt Quý Chu Chu cũng không cho.

Người đàn ông đi theo cô đến đại sảnh, nhìn thoáng qua trái phải không người, dứt khoát tháo khẩu trang xuống, một đôi mắt đào hoa hơi hơi cong lên cười như không cười nhìn cô. Quý Chu Chu liếc anh ta một cái, chân mày nhướng một chút. Nội dung này như thế nào, nhân vật ngược lại một người đẹp mắt hơn một người.

Hai mắt người đàn ông này chứa ẩn tình, khóe miệng vểnh lên tự mang ý cười, nụ cười lại không đạt đáy mắt, giữa sóng mắt lưu chuyển tự mang phong tình, một cái nhíu mày một nụ cười đều nguy hiểm nhưng mê người. Giống như hồ ly chỉ tùy thời chờ quyến rũ người.

"Làm quen một chút đi Quý tiểu thư."

Ừm, giọng nói cũng không tệ, đáng tiếc...

"Bắt chuyện cũng được rồi, không rảnh để ý anh."

Quý Chu Chu thuận miệng qua loa một câu, cúi đầu tìm cái hình đầu của Cố Quyện Thư ra, gửi một cái biểu cảm vô cùng đáng thương, sau khi đối phương gửi lại một dấu chấm hỏi, lập tức vàng thật không sợ lửa tố cáo: Tôi đến tiệc rượu, em gái Nhã Quyên và cô gái bên cạnh Thẩm Dã kia đều bắt nạt tôi!

Sau một lúc lâu bên kia gửi lại một chữ: Ờ.

Đây là phản ứng gì? Khóe miệng Quý Chu Chu trừu trừu, không ngừng cố gắng giả vờ đáng thương: Bọn họ cũng thật xấu a, mỗi một người đều bắt nạt tôi, nói chuyện vô cùng khó nghe, tôi không nhịn được nói hai câu với bọn họ. Anh sẽ không trách tôi chứ?

Lần này ngược lại trả lời thật nhanh: Sẽ không.

Đáy mắt Quý Chu Chu hiện lên một phân ý cười: Vậy sẽ giúp tôi trả thù sao?

Cố Quyện Thư: Cũng sẽ không........ Hừ. Quý Chu Chu trợn trắng mắt, cương quyết đem điện thoại quăng lên trên sô pha, nhìn thấy người đàn ông đối diện còn ở đây, không khỏi có chút kinh ngạc: "Sao anh còn chưa đi?"

"...... Có phải cô không nhận ra tôi không?" Người đàn ông nhướng mày.

Quý Chu Chu cổ quái liếc anh ta một cái, còn chưa trả lời di động lại vang lên một tiếng, cúi đầu vừa thấy Cố Quyện Thư hỏi cô ở đâu, cô tiện tay trả lời: Một mình cô độc tịch mịch, ở đại sảnh chờ đợi kim chủ tiên sinh đưa tôi về nhà.

Trả lời xong mới nhìn về phía người đàn ông trước mặt: "Không quen, anh có thể đi rồi." Những người này nếu đặt ở trong thế giới hiện thực, cô nhất định sẽ vui vẻ nhìn thêm vài lần, nhưng Quý Chu Chu biết bản thân ở thế giới ảo, những người này đều là người trong trang giấy, cho nên sức hấp dẫn đối với cô mà nói cũng không lớn.

Dẫu sao cô cũng là biên kịch chuyên nghiệp sáng tác người trong trang giấy, người giả thiết trong áng văn này với nhân vật dưới ngòi bút của cô kém xa.

"Cô nhìn thêm chút nữa." Người đàn ông đột nhiên sáp lại gần, một khuôn mặt tuấn tú không hề báo trước xuất hiện ở trước mặt Quý Chu Chu.

Sau đó Quý Chu Chu ngẩn mặt một chút, sau khi do dự một lúc lâu cẩn thận mở miệng: "Thiên Tứ?"

"...... Thiên Tứ là ai?" Người đàn ông nói không nên lời, nhưng lại cảm thấy cái tên này rất quen tai.

Quý Chu Chu cười mỉa một tiếng: "Là một minh tinh."

"Cho nên cô thật sự không biết tôi." Người đàn ông nở nụ cười, một khuôn mặt vì vậy càng thêm sinh động. Quý Chu Chu lần đầu tiên biết hóa ra đàn ông cũng có thể đẹp trai như vậy.

Quý Chu Chu càng phát hiện người này như có bệnh tâm thần, nhấp nhấp môi hơi khô khốc, nhìn thấy phục vụ bưng rượu vội vàng đứng lên, đi qua lấy một ly lên uống ừng ực ừng ực, uống xong mới cảm giác mùi vị không đúng.

"Rượu trái cây này tuy ngọt nhưng tác dụng chậm rất lớn, cô uống nhanh quá rồi." Người đàn ông không biết khi nào đứng ở bên cạnh cô, lấy cái ly không trong tay cô qua, lại từ trên tay phục vụ lấy một ly khác: "Vị này cũng không tệ lắm, cô nếm thử."

Quý Chu Chu nhìn anh ta một cái, nhận lấy ly rượu trong tay anh ta nếm thử một hớp, đôi mắt lập tức sáng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!