Chương 11: (Vô Đề)

▶Bửa tiệc thượng lưu◀

🔸🔸🔸

Quý Chu Chu vốn dĩ cho rằng vào đại sảnh, tự mình tìm một góc nào đó đứng là được, kết quả bị Cố Quyện Thư trực tiếp dẫn lên lầu hai.

Dưới lầu là những người trẻ tuổi cầm ly rượu đi tới đi lui, trên lầu hầu như tất cả đều là người trên sáu mươi tuổi, hiển nhiên là những nhân vật bậc trưởng bối. Trên mặt những người này đều treo một nụ cười, nhìn có vẻ điềm đạm, nhưng có thể có được địa vị ngày hôm nay, người nào không có một chút vết dơ. Quý Chu Chu lấy lại tinh thần, khoác cánh tay Cố Quyện Thư không chịu buông.

Cố Quyện Thư dừng một chút, còn chưa kịp nói chuyện, xung quanh bởi vì anh xuất hiện nên trong chớp mắt trở nên yên tĩnh, tiếp theo một người đàn ông quắc thước(*) cười cười đi về phía anh: "Cố hiền chất, đã lâu không gặp a."

(*) Người đàn ông quắc thước: (người đàn ông tuổi đã cao) có vẻ mạnh khoẻ, nhanh nhẹn và rắn rỏi.

Quý Chu Chu lập tức đứng thẳng. Đùa à, vị này đang mặc Đường trang(1), trong ấn tượng sâu sắc của cô, ông lão mặc Đường trang đều là đại gia.

"Trương gia gia, đã lâu không gặp." Cố Quyện Thư khẽ gật đầu.

Giọng nói từ tính trầm ổn, cùng với giọng nói bình thường luôn chậm rãi không giống nhau lắm. Quý Chu Chu liếc mắt nhìn anh một cái, mới phát hiện đâu chỉ có giọng nói, cả người anh cũng khác nhau so với lúc ở nhà.

Lúc này tóc Cố Quyện Thư chải xước lên, ít đi một phần lười biếng, thêm vài phần lành đạm, một đôi mắt không có cảm xúc gì, khóe môi lại câu lấy một vòng cung thích hợp, đối đáp với đám cáo già này cũng thành thạo, không giống như học sinh tiểu học làm ra loại chuyện đi kéo công tắc nguồn điện đuổi người chút nào.

Quý Chu Chu khéo léo duy trì nụ cười, kinh ngạc trong lòng không lộ ra nửa phần. Quen thuộc với bộ dáng vô lực công kích của anh, cô thiếu chút nữa đã quên mất đây là "Kim chủ" ăn thịt người không nhả xương, may mà đi ra ngoài một chuyến, cũng coi như nhắc nhở chính mình.

Quý Chu Chu yên tĩnh khoác cánh tay Cố Quyện Thư, làm một cái bình hoa chuyên nghiệp. (Truyện chính chủ Wattpad TieuHiTieuHi). Từ trong cuộc đối thoại của bọn họ, cô mới biết đây là một buổi tiệc mừng thọ, ông lão mặc Đường trang trước mắt tên Trương Thành, là chủ nhân của buổi tiệc hôm nay.

"Sức khỏe của lão phu nhân vẫn tốt chứ? Đã lâu rồi ta chưa gặp bà ấy, có cơ hội hai nhà cùng nhau ăn một bữa cơm mới được." Trương Thành cười ha hả nói.

Một bên khóe môi Cố Quyện Thư nhếch lên: "Hôm trước không phải Trương gia gia mới vừa gặp bà nội, sao lại rất lâu chưa gặp?"

Sắc mặt Trương Thành thay đổi, ánh mắt khẽ động: "Hôm đó ta đi ra ngoài xã giao, vừa khéo nhìn thấy bà ấy, lời còn chưa kịp nói đã đi rồi, kể ra không tính."

"Cũng phải, nếu Trương gia gia thực sự có chuyện gì, nói với cháu là được rồi, dù sao bây giờ Cố gia là do cháu làm chủ." Cố Quyện Thư ôn hòa nhìn ông ta.

Trương Thành ngượng ngùng cười cười: "Cũng không nhất định, trong đám tiểu bối này ta thấy một mình cháu là có tiền đồ, còn tuổi nhỏ đã có thể độc chắn(*) một mặt."

(*) Độc chắn: đơn độc

- che chắn.

Quý Chu Chu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, giả vờ không nghe thấy sóng ngầm giữa bọn họ phun trào.

Đáng tiếc, việc này không phải cô không muốn dính vào thì có thể không dính vào.

"Trương gia gia lúc nãy đã muốn hỏi cháu, vị tiểu thư này là?"

"Bạn gái." Cố Quyện Thư bình tĩnh trả lời.

Quý Chu Chu dừng một chút, không nghĩ tới Cố Quyện Thư sẽ dùng thân phận này giới thiệu cô. Cô không biết nên tiếp lời như thế nào, dứt khoát ngại ngùng nhìn về phía Trương Thành cười cười, tiếp theo thì cúi đầu, tùy ý ông ta nghĩ như thế nào thì nghĩ đi.

Ánh mắt Trương Thành lộ ra một tia độc ác, rất nhanh giấu đi: "Vậy à, tìm bạn gái hồi nào, sao lại không nói một tiếng với Trương gia gia. Lão phu nhân đã biết chưa?"

"Bà nội tuổi lớn, không muốn để cho bà lo lắng." Cố Quyện Thư rủ mắt.

Trương Thành cười gượng: "Biết là cháu hiếu thảo nhất. Mau dẫn vị tiểu thư này đi nghỉ ngơi một chút đi, chờ lát nữa khai tiệc ta kêu người đi gọi các cháu."

Cố Quyện Thư gật gật đầu, xoay người dẫn Quý Chu Chu rời đi, ánh mắt của Quý Chu Chu nhìn lướt qua khuôn mặt trong nháy mắt đen lại của Trương Thành, yên lặng giả vờ cái gì cũng chưa nhìn thấy.

Người phục vụ đưa bọn họ đến căn phòng tầng cao nhất. Cố Quyện Thư vừa vào cửa đã đem cà vạt tháo xuống, mở cúc áo sơ mi, trong nháy mắt lại biến thành quý thiếu gia lười biếng vô hại kia. Quý Chu Chu liếc mắt nhìn anh một cái, yên lặng đóng cửa lại.

Tuy không biết mặt nào của anh là thật, nhưng mặt này bây giờ tốt nhất vẫn đừng để bị người khác nhìn thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!