Chương 5: (Vô Đề)

Lo lắng đầu gối ta đau nhức, đêm nay động tác của Tiêu Dục nhẹ nhàng hơn không ít.

Ngón tay Tiêu Dục vuốt ve trên môi ta, dấu răng vẫn còn in hằn rõ ràng.....

Sau đó, Tiêu Dục nói với ta tin tức thứ hai:

Hoàng hậu cấu kết với ngoại bang, muốn nội ứng ngoại hợp bức cung tạo phản.

Ta cọ cọ vào lòng Tiêu Dục:

"Chuyện này, Tam hoàng tử có dính líu gì không chàng?"

Tiêu Dục bật cười:

"Không.

Cái loa phóng thanh ấy của đệ ấy, có chuyện gì cũng không giấu nổi."

"Nếu đệ ấy có tham gia, chưa đến nửa ngày, cả Bắc Lương đều biết rồi."

"Chàng nói cũng đúng." Ta đáp lại lời Tiêu Dục

Tam hoàng tử tâm tư đơn thuần, người thanh tao như hoa cúc.

Nói cách khác, Tam thái tử là một kẻ ngốc.

Không phải Tam Thái tử giả vờ không màng thế sự, mà là thật sự ngốc.

Trước khi xuyên không, ta chưa mở khóa được cốt truyện tiếp theo.

Nhưng Tam hoàng tử là nhân vật xuất hiện đầu tiên, ta đã xem qua giới thiệu về huynh ấy.

Trên thẻ bài viết:

Vân Hạ Tương Tư

[ Sơ khai hình người, hơi thông linh tính.

[ Khi nhân loại tiến hóa, hắn đã trốn đi.

[ Đến đậu phụ cũng có não, vậy mà Tam hoàng tử lại không. ]

Nghĩ đến đây, ta không nhịn được cười theo Tiêu Dục:

Ha ha.

Ta hỏi Tiêu Dục: "Chàng có biết là nước nào không?"

"Mẫu tộc của Hoàng hậu, Thục quốc chăng?"

Tiêu Dục bất đắc dĩ lắc đầu:

"Ta vẫn chưa rõ.

Chỉ biết là một trong bảy nước đến Bắc Lương làm con tin, kẻ đó chính là người liên lạc."

"Ba ngày nữa, đám con tin sẽ đến đông đủ, đến lúc đó ta sẽ từ từ thăm dò."

Nghe vậy, ta bật dậy:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!