Chương 7: (Vô Đề)

Tôi cùng Lương Ngạn Sơ tìm Hoắc Khiên ở khu trung tâm thành phố.

Chu An Thư cũng ở đó, nhưng tôi không cảm thấy quá bất ngờ.

Hoắc Khiên đứng đối diện Chu An Thư. Chu An Thư đầy mặt nước mắt, còn Hoắc Khiên lại mang vẻ mặt đờ đẫn. Ánh mắt anh ấy có chút trống rỗng, biểu cảm ngây dại, giống như linh hồn đã rời khỏi thân xác.

"Cậu đã làm gì với anh ấy?"

Trạng thái của Hoắc Khiên khiến tôi cảm thấy chính Chu An Thư đã làm điều gì đó.

Chu An Thư quay đầu nhìn tôi, giọng nói mang theo nỗi buồn mơ hồ: "Tôi chỉ là khiến anh ấy quay trở lại quỹ đạo."

Xem ra Chu An Thư cũng có ký ức về cốt truyện.

Tôi cảm thấy chột dạ, cũng cảm thấy hoảng loạn. Suy nghĩ bỗng trở nên hỗn loạn, nhưng tôi vẫn lấy hết can đảm nói: "Xin cậu trả anh ấy lại cho tôi."

Chu An Thư đỏ hoe mắt, nghiến răng nói từng chữ: "Thẩm Diệc, anh ấy vốn dĩ là thuộc về tôi."

Những lời này giống như lưỡi dao sắc đâm vào ngực tôi, mà tôi lại không thể phản bác.

Chu An Thư nói không sai chút nào, vốn dĩ bọn họ là thuộc về cậu ấy.

"Thẩm Diệc, vì tư tâm của cậu mà thay đổi cốt truyện. Cậu có biết làm vậy sẽ hại bao nhiêu người không?"

Sắc mặt tôi tái nhợt, bên tai chỉ còn lại tiếng tim đập điên cuồng sau khi cảm xúc mất kiểm soát.

Tôi không trả lời được, tôi không có tư cách nói gì cả...

Lương Ngạn Sơ bước lên chắn trước mặt tôi, giọng lạnh lùng nói: "Đừng trách em ấy, em ấy không sai."

Chu An Thư rơi nước mắt, đau đớn hỏi: "Vậy là em sai sao?"

Lương Ngạn Sơ lắc đầu, bình thản nói: "Không ai sai cả. Chúng tôi chỉ đang lựa chọn điều mình muốn."

Chu An Thư hét lên: "Các anh muốn lựa chọn cái gì? Những thứ đó vốn là sai! Đáng lẽ các anh phải yêu em! Phải là em mới đúng!"

Tôi bỗng siết chặt hai tay, cúi đầu nhìn mũi chân. Trong miệng tràn đầy vị chua xót, suy nghĩ như tan ra, trở nên mơ hồ.

Lương Ngạn Sơ nắm lấy đôi tay tôi đang siết chặt, mạnh mẽ tách ra, rồi đan mười ngón tay với tôi. Giọng hắn trầm lạnh, chậm rãi nói: "Cậu rất rõ ràng, là cốt truyện khiến chúng tôi yêu cậu."

Chu An Thư như không muốn nhìn thấy chúng tôi nắm tay nhau, liền quay mặt đi, nghẹn ngào nói: "Chúng ta vốn chỉ là nhân vật trong tiểu thuyết. Cốt truyện chính là cuộc đời đúng đắn của chúng ta. Cho nên các anh phải yêu em."

Lương Ngạn Sơ nói: "Nếu đã thức tỉnh ý thức tự do của bản thân, tôi chỉ làm theo trái tim mình. Người tôi yêu là Thẩm Diệc, không phải cậu."

Chu An Thư vừa khóc vừa nhìn tôi, trách móc: "Nếu không phải lúc trước Thẩm Diệc đi vào con đường cốt truyện vốn thuộc về em, thì sao các anh lại yêu cậu ta? Nói cho cùng, chẳng phải cũng là do cốt truyện thúc đẩy nên kết quả này hay sao?"

Lương Ngạn Sơ cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng: "Có lẽ lúc ban đầu đúng là do em ấy cố ý sắp đặt. Nhưng việc chúng tôi yêu em ấy là kết quả tất yếu.

Cốt truyện chỉ là cho chúng tôi một cơ hội để yêu nhau."

Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu nhìn Lương Ngạn Sơ. Trong khoảnh khắc đối mắt, nước mắt làm tầm nhìn tôi mờ đi. Nhưng dù trong tầm nhìn mờ nhòe, gương mặt Lương Ngạn Sơ vẫn khiến lòng người rung động.

Chu An Thư vừa khóc vừa lắc đầu: "Đời trước, sau khi các anh chết thì thế giới kia lập tức sụp đổ. Lần này các anh lại làm cốt truyện tan vỡ, kết quả chính là thế giới sẽ bị cưỡng ép sửa chữa lại. Nếu sửa chữa không thành công, thế giới này cũng sẽ tiếp tục sụp đổ, rồi sang kiếp sau lại bắt đầu lại từ đầu."

Lương Ngạn Sơ mặt không biểu cảm: "Tôi chỉ cần ở bên Thẩm Diệc."

Chu An Thư nói: "Các người không thể ở bên nhau, chỉ có ở bên em mới là lựa chọn đúng. Chỉ cần các anh không làm theo, cốt truyện sẽ xóa bỏ các anh rồi bắt đầu lại từ đầu. Các anh càng phản kháng, chúng ta chỉ càng bị mắc kẹt trong vòng lặp. Ngạn Sơ, từ bỏ đi. Các anh không thoát khỏi cốt truyện đâu, cũng không thể thay đổi bất cứ điều gì."

Lương Ngạn Sơ không để ý đến Chu An Thư nữa, mà nghiêm túc nhìn tôi: "Diệc bảo, nếu thế giới này thật sự sắp sụp đổ, kiếp sau tôi sẽ nhanh chóng tìm được em. Hứa với tôi, đừng nảy sinh ý nghĩ từ bỏ, được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!