Chương 6: (Vô Đề)

Bởi vì Lương Ngạn Sơ bộc phát mất kiểm soát, khiến tôi trực tiếp phải nằm liệt trên giường suốt 3 ngày.

Mấy ngày nay Lương Ngạn Sơ chăm sóc tôi cực kỳ cẩn thận tỉ mỉ, đến mức gần như làm thay mọi thứ, kể cả những việc riêng tư như dọn dẹp và lau rửa sau khi đi vệ sinh.

Thật ra tôi cũng không đến mức không thể tự làm, chỉ là Lương Ngạn Sơ nhất quyết phải làm vậy mà thôi.

Ở kiếp trước tôi đã nhận ra Lương Ngạn Sơ có phần hơi áp đặt trong một số chuyện. Nhưng lúc đó chưa nghiêm trọng, tôi vẫn chấp nhận được, còn bản thân hắn cũng biết kiềm chế.

Nhưng hiện tại, Lương Ngạn Sơ gần như giải phóng hoàn toàn bản tính của mình. Hắn không hề che giấu sự mạnh mẽ và áp đặt ấy nữa, thậm chí còn ngày càng quá mức. Tôi thậm chí nghi ngờ rằng nếu có nơi nào có thể giam giữ tôi lại, chắc chắn hắn sẽ không chút do dự đưa tôi đến đó ngay lập tức.

"Nếu em không muốn đến khu an toàn khác, chúng ta có thể tự tìm một nơi để sống."

Hai ngày nay Lương Ngạn Sơ luôn ở bên cạnh cùng tôi bàn bạc về lộ trình sắp tới, nhưng tôi đều không để ý tới hắn.

Phải nói rằng mấy ngày nay tôi khá lạnh nhạt với hắn, xem như cố ý giận dỗi và giữ khoảng cách.

Lương Ngạn Sơ nhận ra điều đó, nhưng hắn giả vờ như không biết. Hắn vẫn tự mình nói chuyện, tự mình bàn bạc với tôi. Dù tôi không đáp lại, hắn vẫn nghiêm túc nghiên cứu lộ trình.

Ngôi làng này đúng là không thích hợp để ở lâu, ý của hắn là ngày mai sẽ đưa tôi rời đi.

Tôi không đồng ý cũng không từ chối. Tôi đang chờ cơ hội. Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn phải rời khỏi Lương Ngạn Sơ.

Chỉ là Lương Ngạn Sơ cảnh giác hơn Hoắc Khiên rất nhiều. Hắn gần như lúc nào cũng lo tôi sẽ lén bỏ đi. Ban đêm hắn cũng không ngủ sâu, phần lớn thời gian đều tỉnh.

Nhìn quầng thâm dưới mắt hắn ngày càng rõ, tim tôi cũng nhói lên từng cơn như bị kim đâm.

Đôi khi tôi cũng đột nhiên mềm lòng, nảy sinh ý nghĩ: thôi thì đừng hành hạ lẫn nhau nữa. Cứ như vậy ở bên họ, tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ ngắn ngủi đó.

Nhưng tôi lại không cam tâm.

Tại sao đến cuối cùng, người đau khổ chỉ có mình tôi?

Chi bằng ngay từ bây giờ, tất cả cùng đau khổ.

Sáng sớm hôm sau Lương Ngạn Sơ tỉnh dậy, hắn vừa tỉnh thì tôi cũng gần như tỉnh theo.

Thật ra hắn ngủ không ngon, mà tôi thì có khi nào ngủ yên đâu.

Hắn nhóm lửa hâm nóng đồ hộp cho tôi, rồi dùng muỗng nhựa múc từng muỗng đút cho tôi ăn.

Vật tư không còn nhiều. Hai ngày nay hắn gần như mỗi ngày chỉ ăn một bữa, để lại toàn bộ thức ăn cho tôi.

Thực ra hắn không nhất thiết phải chịu đói. Nhưng Lương Ngạn Sơ cũng biết rằng nếu hắn ra ngoài tìm vật tư, tôi chắc chắn sẽ nhân cơ hội rời đi. Vì vậy hắn thà chịu đói, cũng không muốn rời khỏi tôi.

Tôi không nỡ nhìn hắn như vậy. Tôi cũng từng nghĩ đến việc tuyệt thực để buộc hắn ăn một chút.

Nhưng Lương Ngạn Sơ không hề thỏa hiệp. Ngược lại, hắn cứng rắn dùng miệng đút thức ăn cho tôi.

Cuối cùng thường là tôi chịu không nổi phải xin tha, còn hắn thì cười, bảo tôi ngoan ngoãn ăn cơm.

Tôi lặng lẽ ăn hết đồ hộp, Lương Ngạn Sơ liền bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Hắn đem những thứ tôi mang theo cẩn thận đặt lại từng món vào balo. Lương Ngạn Sơ luôn như vậy, đối với tôi rất nghiêm túc, đối với đồ của tôi cũng rất trân trọng.

Chỉ là tôi không khỏi nghĩ: một Lương Ngạn Sơ như vậy, khi quên mất tôi và yêu Chu An Thư, liệu hắn có đối xử với người đó như thế không?

Có lẽ còn tốt hơn với tôi cũng nên.

Dù sao trong cuốn tiểu thuyết kia, hắn và Chu An Thư mới là cặp đôi được định sẵn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!