"Anh nói cái gì?"
Trước mắt, Hoắc Khiên làm tôi cảm thấy một loại quen thuộc khó giải thích. Thái độ của anh ấy đột nhiên thay đổi khiến tôi nảy sinh một suy đoán vừa hoang đường vừa khó tin.
"Bảo bối, tôi sai rồi, em đừng đi." Hoắc Khiên dùng sức ôm chặt tôi, giọng nói rất nhỏ, nghẹn ngào như đang khóc. Khi hắn gọi tôi là bảo bối, tôi lập tức xác định suy đoán của mình không sai.
Hốc mắt tôi cũng đỏ lên, cơ thể không khống chế được mà run rẩy: "Anh trọng sinh?" Nhưng không đúng, Hoắc Khiên chưa từng chết...: "Hay là... Anh có ký ức của kiếp trước?"
Hoắc Khiên nắm chặt tay tôi, nước mắt từ đôi mắt đỏ bừng chảy xuống. Hắn trông vô cùng hối hận.
"Xin lỗi bảo bối... sao tôi lại có thể làm tổn thương em, còn đuổi em đi. Tất cả đều là lỗi của tôi, em tha thứ cho tôi được không? Những chuyện đó không phải ý muốn thật sự của tôi, tôi giống như bị thứ gì đó điều khiển vậy, tôi không muốn làm như vậy."
Tôi cũng rơi nước mắt, thậm chí khóc đến nghẹn lại. Tôi không phân biệt được khi nghe những lời này thì mình vui nhiều hơn hay đau nhiều hơn. Lồng ngực như bị bóp chặt, từng cơn từng cơn đau nhói.
Không ngờ Hoắc Khiên ở đời này lại khôi phục ký ức khi yêu tôi. Nhưng vậy thì sao chứ? Chúng tôi đều không thể chống lại cốt truyện. Ký ức của họ có thể bị xóa bỏ rất dễ dàng, đến lúc đó họ vẫn sẽ vì Chu An Thư mà lạnh lùng đối xử với tôi.
Trái tim tôi đã đầy vết thương, tôi cũng không còn dũng khí thử lại thêm lần nữa.
Tôi ôm lấy Hoắc Khiên, nhẹ giọng nói: "Em tha thứ cho anh."
Hoắc Khiên kinh ngạc ngẩng đầu lên. Anh ấy còn chưa kịp nói gì thì tôi đã tiếp tục: "Nhưng em vẫn phải rời khỏi nơi này."
Niềm vui trên mặt Hoắc Khiên lập tức biến mất. Anh ấy kéo giãn khoảng cách với tôi một chút, ánh mắt hoảng loạn nhìn tôi.
"Em muốn đi đâu?"
Nhìn người yêu năm xưa bối rối như vậy, giống như một con chó lớn sắp bị bỏ rơi, đáng thương đến mức khiến tim tôi vẫn đau. Nhưng chúng tôi vốn đã định sẵn không thể ở bên nhau, hà tất phải tra tấn nhau thêm một lần nữa.
"Em muốn đi nơi khác."
"Được! Dù em đi đâu tôi cũng đi cùng em!"
"Hoắc Khiên!" Tôi đẩy anh ấy ra, đứng dậy, lắc đầu một cách khó khăn: "Em muốn đi một mình! Anh là người thuộc về Chu An Thư, chúng ta đừng dây dưa nữa."
Hoắc Khiên ôm ngực đau âm ỉ rồi đứng lên.
"Em muốn cắt đứt quan hệ với tôi?"
"Em chỉ là một vai phụ nhỏ trong quyển sách này mà thôi, chúng ta vốn dĩ không hề có tuyến giao nhau."
Tôi không chắc Hoắc Khiên có biết giống tôi rằng mình chỉ là nhân vật trong sách hay không, nhưng tôi vẫn nói như vậy.
"Vai phụ gì chứ, trong cuộc đời tôi, em chính là nhân vật chính." Hoắc Khiên lại nắm tay tôi: "Bảo bối, cho tôi thêm một cơ hội được không?"
Tôi cứng lòng hất tay anh ấy ra.
"Em không biết vì sao anh đột nhiên có được những ký ức này, nhưng giống như kiếp trước, sớm muộn gì anh cũng sẽ quên em."
Hoắc Khiên lập tức sốt ruột, trong mắt đầy tơ máu.
"Tôi sẽ không đâu bảo bối, tôi thật sự yêu em."
Nhìn anh ấy rơi nước mắt, lòng tôi cũng không dễ chịu. Nhưng tình yêu của anh ấy có thể kéo dài bao lâu? Những đau đớn xé lòng khi bị họ quên lãng ở kiếp trước vẫn còn rõ ràng trước mắt. Cảm giác được nâng niu trong lòng bàn tay rồi lại bị ném mạnh xuống đất thật sự rất khó chịu.
Dù chuyện đó không hoàn toàn là lỗi của họ, nhưng nếu tôi lại một lần nữa chìm sâu vào đó, rồi họ lại quên tôi thì sao? Khi đó có phải tôi lại trải qua thêm một lần chết đi nữa? Rồi lại sống lại, rồi lại chết?
Tôi không thể chịu nổi nỗi đau như vậy, dù là bị họ quên đi hay là phải chết đi lặp đi lặp lại.
"Anh không yêu em, người anh yêu là Chu An Thư."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!