Chương 24: (Vô Đề)

Ta vừa thẹn vừa giận, dứt khoát ngồi dậy, không thèm để ý đến hắn nữa. Ai ngờ hắn chỉ cần duỗi tay đã kéo ta về, còn đắp kín chăn cho ta:

"Đêm lạnh, để vi phu đi lấy áo cho nàng."

Hắn chỉ mặc trung y, chân trần bước xuống giường lấy áo khoác cho ta. Lúc này vẫn chưa tới mùa cần sưởi nhưng Triệu Tu Niệm lại thích đi chân trần trong phòng. Ta nghĩ bụng, lát nữa phải bảo Văn Chi trải một tấm thảm mới được.

Đang mải suy nghĩ, đã thấy hắn cầm áo khoác về, ngón tay lành lạnh chạm vào sống mũi ta:

"Nương tử đang nghĩ gì thế?"

Ta nhìn đôi chân trần của hắn, hắn liền lúng túng cúi đầu, vội vàng mang hài vào. Còn ta thì tự mình chậm rãi mặc áo khoác, không để cơ thể bị lạnh.

Hai chúng ta chỉnh trang xong mới đi về chính viện.

Bà bà thấy chúng ta tay trong tay bước đến, nụ cười đầy mãn nguyện, vội bảo người dọn canh lên. Trong bữa cơm, các món ăn đều tinh tế, thể hiện rõ sự quan tâm của bà.

Ăn xong, chúng ta cùng bà bà trò chuyện đến tận khuya. Khi trở về, bà bà kéo Triệu Tu Niệm sang một bên, dặn dò điều gì đó mà ta không nghe rõ, chỉ đoán được, đành đỏ mặt giả vờ không biết.

Bà đứng tựa cửa chính phòng khách, nhìn theo chúng ta rời đi, không ngừng căn dặn chúng ta đi chậm thôi.

Tối nay, ánh trăng thật đẹp. Triệu Tu Niệm nắm tay ta, hai chúng ta chậm rãi tản bộ về phòng.

Uyển Uyển. Hắn nắm nhẹ tay ta, tâm trạng có chút trầm lắng:

"Sau này nếu có thời gian, chúng ta nên dành nhiều thời gian hơn bên mẫu thân."

"Ta có thể thấy hôm nay bà thật sự rất vui."

Cữu cữu ta mất sớm, chưa kịp uống ngụm trà của nhi tức. Khi còn sống, cữu cữ rất yêu quý ta. Nếu biết ta gả vào Triệu gia, chắc chắn cữu cữu sẽ mừng lắm.

Từ khi cữu cữu qua đời, cữu mẫu không chịu tái giá, chỉ ở lại Triệu gia chăm lo việc nhà, hiếu kính phụ mẫu, nuôi nấng con cái, cữu mẫu vừa mạnh mẽ vừa đức hạnh.

Ta nắm c.h.ặ. t t.a. y hắn, không cần nhiều lời, cả hai đều hiểu rõ lòng nhau.

Ta nghĩ. Ta giả vờ nhẹ nhàng cười nói:

"Sau này chúng ta có thể sinh nhiều con hơn."

"Ít nhất phải có hai đứa con gái."

"Nương rất thích con gái." Ta lắc nhẹ tay hai chúng ta đang nắm chặt:

"Nếu có hai đứa cháu gái, chỉ sợ nương không biết nên yêu chiều đứa nào hơn."

"Lúc đó, mỗi bên một cháu gái."

Ta làm động tác minh họa:

"Đứa này đòi ăn bánh, đứa kia đòi hái hoa, làm nương bận rộn không ngừng. Nếu bế đứa này, đứa kia sẽ không vui. Nếu bế đứa kia, đứa này lại giận dỗi..."

Ta vừa nói nhỏ nhẹ, bỗng bị hắn kéo vào lòng, vòng tay siết chặt. Hắn lặng lẽ, yết hầu khẽ chuyển động vài lần.

"Uyển Uyển, cảm ơn nàng."

Ta ôm lấy eo hắn, những lời muốn nói, đều không cần thành lời.

24

Sau bảy ngày nghỉ cưới, ta và phu quân, Triệu Tu Niệm, trở lại nhịp sống thường ngày. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!