Thượng Thiên Tê nhanh chóng cho cặp đồng hồ đôi đã chọn vào giỏ hàng, sau khi hỏi nhân viên tư vấn một số chi tiết, cậu không do dự lâu mà đặt cọc luôn.
Cậu tính toán số dư tài khoản, sau khi thanh toán hết còn hơn hai nghìn tệ.
Chỉ cần không có khoản chi tiêu lớn nào phát sinh, tiết kiệm một chút thì đủ dùng đến cuối kỳ này, cũng không cần phải xin thêm tiền tiêu vặt từ bố mẹ.
Thoát khỏi giao diện thanh toán, Thượng Thiên Tê quay lại trang web mà cậu đã xem trước đó khi tìm kiếm nên tặng quà gì. Những câu hỏi kiểu này có vô số câu trả lời, rất nhiều trong số đó là quảng cáo, Thượng Thiên Tê đổi cách hỏi rất nhiều lần, cuối cùng vẫn phải tự mình nghĩ ra.
Tuy nhiên, một dòng chữ nhỏ màu xanh trên trang web đã thu hút sự chú ý của cậu.
Vì câu hỏi cuối cùng cậu đặt ra là "Tặng quà gì cho trai thẳng khi tỏ tình là phù hợp nhất", công cụ tìm kiếm đã nắm bắt được từ khóa, bên dưới đề xuất một số câu hỏi liên quan. Câu hỏi đầu tiên chính là: Trai thẳng có thể bẻ cong được không?
Thượng Thiên Tê vô thức nhíu mày. Rồi như bị ma xui quỷ khiến mà click vào đường link của câu hỏi này.
Câu trả lời đầu tiên đập vào mắt, đó là một dòng chữ rất ngắn:
[Thẳng bẻ cong, trời đánh sét đập. ]
Câu trả lời thứ hai cũng rất đanh thép:
[Không biết chủ thớt đã trải qua chuyện gì, nhưng nhìn chung, gay thích trai thẳng, chắc chắn là bi kịch rồi [cười. jpg]].
Vài câu trả lời tiếp theo cũng tương tự, đều là những câu trả lời được hàng nghìn lượt thích, cho thấy trong mắt đại chúng, mọi người đều đồng tình với quan điểm này.
Thượng Thiên Tê không xem tiếp nữa. Cậu cúi đầu, dùng tay chống trán, day day thái dương.
---
Lúc Hàn Giang Ngộ quay lại, hắn tiện đường mua hai phần cơm ở nhà ăn.
Liễu Kha và Vu Phàm đều ra ngoài ăn trưa, trong ký túc xá chỉ còn lại mình Thượng Thiên Tê.
Hàn Giang Ngộ đẩy cửa bước vào, liền thấy Thượng Thiên Tê ôm một cái gối ôm trong lòng, mái tóc hơi rối, yên lặng ngồi co chân bên bàn.
Đôi mắt nhìn vào màn hình máy tính vẫn còn mang theo chút buồn ngủ, mất đi vẻ thông minh lạnh lùng thường ngày, lộ ra một chút ngây thơ mơ màng, khuôn mặt trắng nõn càng làm cậu trông như thần tiên giáng trần, trong sáng vô ngần.
Nghe thấy tiếng động ở cửa, Thượng Thiên Tê chớp mắt, chậm chạp quay đầu lại, giọng nói mềm mại xen lẫn chút khàn khàn: "Cậu về rồi à."
"Ừ."
Hàn Giang Ngộ nhìn cậu, bỗng cảm thấy cổ họng hơi ngứa.
Hắn cởi áo khoác mang theo hơi lạnh bên ngoài, sải bước tiến lên, vòng tay ôm lấy thân hình mảnh mai mềm mại từ phía sau ghế, theo thói quen nắm lấy cổ tay trắng nõn, đợi đến khi cả người Thượng Thiên Tê nằm gọn trong vòng tay hắn, Hàn Giang Ngộ mới cảm thấy tâm trạng xao động của mình bình tĩnh lại.
Thượng Thiên Tê đã quen với sự thân mật của hắn, không hề đẩy hắn ra, mà co các khớp ngón tay chạm vào lòng bàn tay ấm áp của Hàn Giang Ngộ, ngẩng đầu nhìn hắn: "Sao vậy?"
Hàn Giang Ngộ không thể diễn tả được sự dao động cảm xúc vừa rồi của mình là do đâu, hắn chuyển chủ đề: "Tôi mua cơm cho cậu rồi."
Sự chú ý của Thượng Thiên Tê bị thu hút: "Tôi còn định đợi cậu về rồi cùng nhau ra nhà ăn, cậu ăn chưa?"
"Chưa, ăn cùng nhau đi."
Hàn Giang Ngộ kéo ghế lại gần, mở hộp cơm dùng một lần. Bên trong, ngoài cơm trắng còn có bốn món: cá kho tộ, sườn xào chua ngọt, tôm rim dầu hào và rau luộc.
Mắt Thượng Thiên Tê sáng lên, gắp một miếng sườn bỏ vào miệng.
Cả hai đều là người miền Nam, thói quen ăn uống khác với miền Bắc rất nhiều, Hàn Giang Ngộ thì không sao, nhanh chóng thích nghi, nhưng Thượng Thiên Tê vốn đã kén ăn, lại thích đồ chua ngọt, đến đây khẩu vị rõ ràng kém đi nhiều.
Đồ ăn ở nhà ăn thỉnh thoảng mới có món hợp khẩu vị, nhưng cũng không thường xuyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!