Chương 31: Tuổi trẻ nào biết rung động là gì.

Sau khi đưa Thượng Thiên Tê về, Hàn Giang Ngộ không về nhà ngay.

Tâm trạng rối bời như tơ vò, hắn lái xe lang thang vô định trên đường phố, rồi vô thức đến trường trung học cơ sở mà hắn và Thượng Thiên Tê từng học.

Học sinh đã nghỉ đông, trường vắng lặng không một bóng người, lạnh lẽo, Hàn Giang Ngộ đi qua những dãy nhà học yên tĩnh, lòng vẫn ngổn ngang trăm mối.

Dường như đi đến đâu, cũng có bóng dáng của Thượng Thiên Tê thời niên thiếu và hắn.

Thượng Thiên Tê vốn dĩ là người khó gần.

Cậu sinh ra trong một gia đình trí thức, bố mẹ đều là những người có học thức cao, lớn lên trong một gia đình như vậy, cậu được nuôi dạy rất tốt, hiểu biết lễ nghĩa, đối xử với mọi người ôn hòa, lịch sự, cử chỉ nho nhã, khiến người ta cảm thấy dễ chịu, chưa bao giờ khiến người khác bắt bẻ được điều gì.

Nhưng cũng có một sự xa cách vô hình, rất khó khiến người ta cảm thấy gần gũi thực sự.

Hồi nhỏ, quan hệ của hắn và Thượng Thiên Tê thực ra không được hòa thuận.

Hắn hoạt bát, hiếu động, Thượng Thiên Tê lại trầm lặng, ít nói, hắn ngang bướng, khó dạy bảo, Thượng Thiên Tê lại ngoan ngoãn, nghe lời.

Hàn Giang Ngộ không ưa cậu.

Hơn nữa, hai người học cùng lớp, hai gia đình lại thường xuyên gặp mặt, dù bố mẹ không cố ý, nhưng hai đứa trẻ vẫn luôn bị đem ra so sánh.

Thượng Thiên Tê học giỏi, tính tình tốt, lại còn đẹp trai, chính là kiểu con ngoan trò giỏi trong mắt phụ huynh, thầy cô, bạn bè, còn hắn, ngoài thành tích miễn cưỡng có thể so sánh với Thượng Thiên Tê ra, dường như chẳng có gì nổi bật.

Ngoài việc lớn lên cùng nhau, mối quan hệ của hai người không hề hòa hợp.

Lúc đó hắn không thích Thượng Thiên Tê, trong mắt hắn, Thượng Thiên Tê giống như một con búp bê sứ được đặt trong tủ kính, nhìn thì đẹp mắt, nhưng không có linh hồn, không có cá tính.

Nhưng hắn nhanh chóng phát hiện ra, Thượng Thiên Tê cũng không thích hắn.

Thượng Thiên Tê trông thì ôn hòa, nhưng trong xương cốt lại có sự kiêu ngạo, hơn nữa còn thích ganh đua, với người duy nhất trong lớp có thể coi là đối thủ cạnh tranh, lại còn bị đem ra so sánh khắp nơi như hắn, Thượng Thiên Tê cũng không ưa hắn.

Chỉ là, Thượng Thiên Tê giỏi che giấu hơn hắn, luôn giả vờ ngọt ngào gọi hắn là anh Giang Ngộ trước mặt bố mẹ, luôn mỉm cười nói rằng họ rất hòa thuận trước mặt thầy cô, luôn tỏ ra là một đôi trúc mã thân thiết trước mặt bạn bè.

Nhưng khi bị hắn nhìn chằm chằm, nụ cười dịu dàng lại dần biến mất, đuôi lông mày nhướn lên mang theo vẻ lạnh nhạt.

Phản ứng của hắn lúc đó là:

???

Tại sao?

Tại sao khi nói chuyện với người khác lại dịu dàng như vậy, vừa nhìn thấy hắn thì ngay cả nụ cười ngọt đến phát ngấy kia cũng giấu đi.

Hắn cảm thấy bị khiêu khích, vì vậy càng ra sức trêu chọc Thượng Thiên Tê, Thượng Thiên Tê càng không thích điều gì, hắn càng làm điều đó.

Ghét hắn sao? Vậy thì càng ghét hơn nữa đi.

Hắn ra sức tìm hiểu sở thích của Thượng Thiên Tê, rồi bám riết lấy Thượng Thiên Tê như kẹo cao su, tìm mọi cách thu hút sự chú ý của cậu, biết rõ Thượng Thiên Tê không thích gọi hắn là anh Giang Ngộ, nhưng lại luôn tìm cách ép cậu gọi như vậy trước mặt bố mẹ.

Mỗi khi khuôn mặt xinh đẹp được tô vẽ hoàn hảo kia sắp không giữ được nữa, hắn lại cảm thấy khoái trá, sảng khoái lạ thường.

Trong quá trình này, hắn trở thành người hiểu rõ Thượng Thiên Tê nhất.

Nhưng từ một ngày nào đó, niềm vui khi bắt nạt Thượng Thiên Tê dần phai nhạt.

Khi nhìn thấy Thượng Thiên Tê cười với người khác, nhưng lại không cười với hắn, hắn cảm thấy khó chịu trong lòng.

Khi nhìn thấy Thượng Thiên Tê kiên nhẫn giảng bài cho người khác, nhưng lại không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, trong lòng hắn vừa bực bội vừa bất lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!