oàng hậu dẫn nàng thong thả dạo qua Ngự Hoa Viên phía bắc Khôn Ninh Cung.
Trì Huỳnh lúc này mới chú ý, trong vườn có một khoảng đất trống đã được cải tạo thành võ trường. Trên giá binh khí bày ngay ngắn hồng anh thương, trường kiếm, cung tiễn và trường tiên, cách đó không xa còn dựng một dãy bia ngắm.
Từ lâu đã nghe nói vị hoàng tẩu này từ nhỏ tập võ, cung ngựa thuần thục, không ngờ ngay cả Ngự Hoa Viên cũng bị bố trí thành nơi luyện võ của nàng ấy.
Cung nữ thân cận của Hoàng hậu là Hồng Lăng rất lấy làm tự hào: "Nhìn khắp Tây Nam, người có thể thắng được nương nương chúng ta về võ nghệ cũng chẳng được mấy ai. Những năm vào kinh, nương nương chưa từng lơ là. Trước kia mỗi ngày đều luyện võ từ sáng sớm, chỉ là mấy tháng gần đây mới đổi sang buổi chiều tối."
Hoàng hậu khẽ ho một tiếng, trên mặt thoáng hiện vẻ không tự nhiên, rồi vỗ vỗ tay Trì Huỳnh, cười nói: "A Huỳnh có muốn xem ta múa thương không? Ta biểu diễn cho muội xem."
Trì Huỳnh dĩ nhiên là vui vẻ, chỉ là để đường đường Hoàng hậu múa thương cho mình xem thì dường như có phần không ổn, hơn nữa bộ lễ phục và trâm cài trên người cũng không tiện.
Nàng còn chưa kịp trả lời, đã thấy Hoàng hậu gọn gàng tháo phượng trâm bộ diêu trên đầu, dùng một cây trâm gỗ búi gọn mái tóc dài, rồi từ giá binh khí lấy xuống cây hồng anh thương, cứ thế sải bước như gió tiến vào võ trường.
Gió mạnh gào thét, mũi thương xé gió, vạch ra hàn mang sắc bén. Hoàng hậu điểm mũi chân, tung người bay lên, mày mắt rực rỡ như mây chiều, vạt áo đỏ thẫm tung bay phấp phới. Phượng hoàng thêu chỉ vàng dưới nắng lưu chuyển ánh sáng, tựa như thần điểu giang cánh.
Trì Huỳnh nhìn đến ngẩn người tại chỗ. Ngày thường Hoàng hậu đã rực rỡ phóng khoáng, khi múa thương lại càng sinh động mạnh mẽ, uyển chuyển như kinh hồng, tựa một ngọn lửa rực cháy, mũi nhọn tẫn hiện.
Thu thương xong, nơi khóe trán Hoàng hậu lấm tấm mồ hôi. Trì Huỳnh vội đưa khăn gấm, Hoàng hậu cười nói cảm ơn, tiện tay nhận lấy lau bên thái dương.
Trì Huỳnh thành tâm khen ngợi: "Hoàng tẩu thật sự anh tư hiên ngang, muội chưa từng thấy thương pháp tuyệt diệu như vậy."
Nàng từng thấy huynh trưởng Trì Hưng Võ đánh quyền. Tuy không hiểu chiêu thức, nhưng cũng nhìn ra được sự mềm yếu vụng về, ngay cả Xương Viễn Bá xem còn phải lắc đầu thở dài.
Hoàng hậu thì khác, thân pháp nhẹ nhàng mà mạnh mẽ, mỗi chiêu mỗi thức đều mang vẻ đẹp của sức lực, khiến người ta không khỏi thán phục.
Hoàng hậu thấy nàng tràn đầy kính phục, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Chỉ là hôm nay nàng ấy phát huy cũng chỉ ở mức thường.
Đều tại Yến Tuyết Tễ!
Nếu không phải hắn ban đêm không biết tiết chế, nàng ấy luyện thêm nửa canh giờ cũng chẳng đến mức th* d*c. Nay mới vài chiêu đã thấy lưng mỏi chân mềm.
Vì thế nàng ấy mới đổi thời gian luyện công sang buổi chiều tối. Có khi hắn qua đây, còn phải đấu với hắn vài chiêu, tiêu hao bớt thể lực của hắn, ban đêm mới có thể ngủ sớm.
Hoàng hậu tự nhận thân thể cường kiện, tinh lực dồi dào, vậy mà ban đêm còn bị hao tổn đến mức này, thật không dám tưởng tượng đệ muội thân thể mảnh mai kia phải chịu đựng thế nào.
Về tới Khôn Ninh Cung, Hoàng hậu lấy xuống một bình sứ trên kệ cổ và một chiếc hộp đàn hương, đưa tới trước mặt nàng.
Trì Huỳnh tò mò: "Trong hộp là vật gì vậy? Có mùi hương như hoa lê, rất dễ chịu."
"Phải không? Ta cũng thấy mùi này rất dễ chịu." Hoàng hậu cười nói, "Đây là hương trợ miên ta sai thái y đặc biệt điều chế. Hương vị thanh nhã, có thể an thần dễ ngủ, cho một giấc mộng đẹp suốt đêm."
Trong lòng Trì Huỳnh khẽ động. Nếu trong phòng đốt loại hương này, điện hạ có lẽ sau một lần liền có thể ngủ, hẳn sẽ không giày vò đến nửa đêm về sáng.
Nghĩ tới đó, nàng không nhịn được mỉm cười: "Đa tạ hoàng tẩu, vậy muội xin nhận."
Hoàng hậu dĩ nhiên sẽ không nói cho nàng biết, thứ hương này vốn chuẩn bị cho Yến Tuyết Tễ dùng. Chỉ là người kia nói không thích mùi hương trợ miên, ngửi vào liền đau đầu, nàng đành bỏ qua.
Hoàng hậu lại đẩy tới một bình sứ trắng nhỏ: "Đây là nhuận cao."
Trì Huỳnh: "Cái này là... thoa lên người sao?"
Hoàng hậu ghé sát tai nàng, thấp giọng nói mấy câu: "... chỗ đó ấy, muội hiểu mà?"
Mặt Trì Huỳnh lập tức đỏ bừng: "Hoàng tẩu..."
Hoàng hậu tới gần, quả nhiên liếc thấy những dấu đỏ nàng giấu dưới cổ áo. Người từng trải liếc mắt liền hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!