Ra khỏi ngục tối, hộ vệ Trình Hoài đến bẩm báo: "Thuộc hạ quay lại phố Thành Hiền, không phát hiện được khuyên tai của vương phi."
Yến Tuyết Thôi khẽ cười: "Bị người khác nhặt đi rồi?"
Trình Hoài đoán: "Có lẽ là nha hoàn bên cạnh vương phi phát hiện rồi nhặt về, cũng có thể là dân thường qua đường."
Yến Tuyết Thôi: "Có lẽ?"
Trình Hoài toát mồ hôi lạnh sau lưng, biết điện hạ không thích những lời mập mờ, lập tức chắp tay: "Thuộc hạ lập tức đi điều tra!"Trì Huỳnh nhanh chóng giặt sạch khăn gấm của Chiêu Vương, cân nhắc nên đưa trả lúc nào.
Bảo Phiến xung phong thay nàng chạy một chuyến, lại bị thủ vệ Nhạn Quy lâu ngăn lại.
Hộ vệ người mặc khôi giáp, mày sắc mắt ưng kia không nể tình chút nào, giơ tay tiễn khách: "Điện hạ hôm nay không ở trong phủ, cô nương mời về cho."
Đừng nói Bảo Phiến chỉ là nha hoàn hồi môn của vương phi, dù là vương phi đích thân tới đây, thủ vệ cũng vẫn là câu nói ấy.
Nhìn thái độ điện hạ vắng mặt ngay trong ngày đại hôn cũng đủ biết, vương phi không được sủng ái, chưa chắc không phải là gian tế bên ngoài phái tới, vương phủ đương nhiên không thể lơi lỏng cảnh giác.
Những năm qua, nữ tử tìm cách tiếp cận điện hạ không phải ít. Chưa được điện hạ cho phép, họ tuyệt đối không nhận hay chuyển giao bất cứ túi hương, khăn gấm nào do nữ tử đưa tới.
Bảo Phiến còn muốn hỏi thêm, lại bị ánh mắt sắc lạnh của hộ vệ dọa lui.
Trở về, Bảo Phiến nói thật tình hình. Trì Huỳnh thu lại khăn, trên mặt không có vẻ thất vọng.
Nếu không phải vì đã dùng khăn của Chiêu Vương, lại hứa giặt sạch trả lại, nàng tuyệt đối không muốn chủ động dây dưa.
Hương Cầm cũng nói: "Chỉ là một chiếc khăn gấm thôi, có lẽ Chiêu Vương điện hạ cũng chẳng thiếu, nói không chừng đã sớm quên rồi."
Nàng là tâm phúc của Ân thị, khi theo sang đã được căn dặn tuyệt đối không để lộ chuyện tam cô nương thế gả, mọi việc đều phải giúp che đậy. Nay Chiêu Vương không những không trọng thương hôn mê, mà còn dây dưa với tam cô nương, lại là tính tình giết người không chớp mắt như vậy, Hương Cầm sao có thể không sợ. Mỗi khi nhớ tới cảnh xác chết ngổn ngang, máu chảy thành sông ở phố Thành Hiền đêm ấy, nàng lại lạnh run cả người.
Trì Huỳnh trầm mặc giây lát, vừa định cất khăn đi thì Phương Xuân cô cô từ ngoài bước vào, vừa hay nhìn thấy. "Đây là khăn của điện hạ sao?"
Đầu ngón tay Trì Huỳnh khẽ khựng lại, biết không giấu được, đành kể thật lai lịch chiếc khăn. Nàng còn nghĩ chi bằng nhờ Phương Xuân cô cô mang đi, bà là người cũ trong phủ, Nhạn Quy lâu hẳn sẽ không ngăn cản...
Ai ngờ còn chưa kịp mở miệng, đã nghe Phương Xuân nói: "Sao vương phi không tự mình đem đi?"
Trì Huỳnh vội đáp: "Điện hạ công vụ bận rộn, lại còn mang thương tích, thiếp thân sao dám mạo muội tới quấy rầy."
"Sao lại là quấy rầy," Phương Xuân nhìn chằm chằm chiếc khăn, vẻ kinh ngạc vẫn chưa tan, "Vương phi mới đến, không biết rằng y phục sát thân của điện hạ đều có người chuyên trách chăm sóc, xưa nay không cho người ngoài chạm vào. Điện hạ chịu đưa khăn của mình cho người dùng, tức là đã coi người là thân cận rồi."
Trì Huỳnh luôn cảm thấy bà hiểu lầm Chiêu Vương ở chỗ nào đó, nhưng không tiện thể hiện sự khó xử trên mặt, chỉ đành viện cớ: "Để ngày khác... đợi điện hạ về phủ, thiếp sẽ đích thân mang qua."
Nàng cố tình kéo dài, nhưng Phương Xuân lại ghi nhớ trong lòng. Đến trưa hôm sau dò được tin Chiêu Vương đã về phủ, liền lập tức vào phòng truyền lời.
Ý tứ trong lời nói rất rõ — nàng có thể đi trả khăn, cũng tiện nhân cơ hội thăm hỏi thương thế của điện hạ, tăng thêm thân cận.
Trì Huỳnh bất đắc dĩ, chỉ đành đồng ý.
Dù sao thì vợ chồng bình thường nào lại có đạo lý để thê tử thờ ơ trước việc phu quân trọng thương, hết lần này đến lần khác tránh né không đi thăm.
Thu xếp sơ qua, chủ tớ mấy người cùng đến Nhạn Quy lâu.
Nhạn Quy lâu mái cong chồng đấu, cao năm tầng, mặt rộng bảy gian, xà kèo vẽ màu rực rỡ khắp nơi. Trên mái nghỉ sơn là ngói lưu ly vàng óng như mây ráng, chuông vàng dưới mái khẽ rung leng keng trong gió.
Phương Xuân giới thiệu: "Tàng thư các của phủ và thư phòng của điện hạ đều ở đây, bên trong cũng có nơi thanh tu, điện hạ thường tới đây ở lại."
Trì Huỳnh gật đầu từng cái.
Thủ vệ thấy là Phương Xuân cô cô, thái độ khách khí hơn nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!