Chương 40: Nàng luôn không thích chủ động

Tin Chiêu Vương sau hai năm lại trở về triều, vừa truyền ra đã lập tức dậy sóng.

Phải biết Bắc Trấn Phủ Ty tuy phẩm cấp không cao, nhưng quyền lực lại cực lớn. Việc điều tra, bắt giữ đều không bị Tam Pháp Ty kiềm chế; trong dân gian nổi tiếng ác danh, còn chiếu ngục và cực hình thì khiến văn võ bá quan nghe danh đã khiếp vía.

Nay Vĩnh Thành Đế lại giao cho Chiêu Vương chấp chưởng Bắc Trấn Phủ Ty. Năng lực truy tra và thủ đoạn tàn khốc của Chiêu Vương vốn ai cũng rõ; lại thêm thân phận hoàng tử, không sợ đắc tội bất kỳ ai. Một khi nắm quyền, cách hành sự chỉ càng thêm không kiêng nể.

Cũng có người nói, "một kẻ mù thì có gì đáng ngại", nhưng hắn chỉ trong vài ngày đã âm thầm lật đổ Lệ Phi

- người được sủng ái nhiều năm, sau lưng có gia tộc và hoàng tử làm chỗ dựa. Mưu trí và thủ đoạn của hắn tuyệt đối không thể xem thường.

Đặc biệt là mẫu tộc của vài vị hoàng tử: kẻ thì th*m nh*ng, kẻ thì kết bè kết cánh, nhất thời ai nấy đều lo sợ.

Không ai rõ dụng ý của Vĩnh Thành Đế lần này là gì: rốt cuộc chỉ muốn nhổ gian thần, hay muốn mượn tay Chiêu Vương, bứng tận gốc thế lực mà bọn họ dày công gây dựng bao năm.....

Chiêu Vương phủ.

Trì Huỳnh bị hắn ôm từ phía sau. Sau gáy truyền đến cảm giác tê ngứa lấm tấm.

Chỗ ấy bị hắn hôn rất lâu. Ban đầu nàng còn ngứa đến mức co rút người lại, nổi da gà khắp thân; đến giờ đã quen với luồng hơi nóng cứ phả lên sau cổ hết lần này đến lần khác.

Môi ướt của hắn dần dần trượt xuống, áp sát lưng nàng. Trì Huỳnh khẽ rụt vai, xương cánh bướm càng nổi rõ.

"Gầy quá." Ngón tay Yến Tuyết Thôi lướt qua đường xương mảnh, hỏi, "Ở nhà họ không nuôi nàng tử tế sao?"

Trì Huỳnh trong lòng bất an, cố giữ hơi thở bình ổn: "Thiếp từ nhỏ đã vậy, cũng coi như dáng người bình thường. Khuê nữ kinh thành đa phần đều thế."

Trì Dĩnh Nguyệt đầy đặn hơn nàng, dáng vóc vừa vặn, thon đậm cân đối, không quá gầy cũng không quá mập

- là thân hình của một tiểu thư khuê các được nuôi dưỡng kỹ càng suốt hơn mười năm.

Còn nàng khi đó vừa về Trì phủ, ngày đêm chăm sóc a nương, sau lại liên tục bôn ba trong mưa gió, người bẩn thỉu, gần như gầy rộc.

Ân thị mời thầy thuốc kê phương bổ, bữa bữa ép nàng ăn thịt cá, uống canh hầm. Trong thời gian ngắn quả thật cũng "vỗ béo" được chút.

Có những ngày nàng uống canh mặn đến nôn. Thấy dáng người nàng miễn cưỡng đã "na ná" rồi, Ân thị mới chịu buông.

Ngón tay Yến Tuyết Thôi lướt dọc lưng nàng, vòng qua eo, bàn tay lớn đặt lên bụng dưới phẳng mịn, v**t v* vết sẹo cũ hơi gồ.

Nơi này quá gầy, quá mỏng, ấn xuống còn như có thể phác ra đường nét của hắn. Thật khó tưởng tượng, sau này làm sao mang nổi một thai nhi nặng vài cân.

Thai nhi... sao hắn lại đột nhiên nghĩ đến chuyện đó?

Ngay cả Yến Tuyết Thôi cũng bất ngờ: hắn vậy mà lại nảy ra ý nghĩ này.

Hắn vốn không có yêu cầu gì với con cái. Sinh trong hoàng gia, từ nhỏ đã lớn lên giữa tình thân nhạt nhẽo và huynh đệ chèn ép. Nay lại mù. Trước khi cưới vợ, hắn gần như chưa từng có tâm tư với nữ nhân, càng khỏi nói đến con nối dòng.

Nhưng hắn bỗng rất muốn biết... nàng có bằng lòng hay không.

Yến Tuyết Thôi nhớ lời Liên Vân, Phụng Nguyệt bẩm báo: hôm đó nàng sáng sớm vội về phủ, thực chất là để đưa Tiết di nương rời khỏi Xuân Liễu Uyển. Sau đó vì hắn đến đúng lúc, nàng mới bất đắc dĩ giao việc lại cho Bảo Phiến. Hiện Tiết di nương đã được sắp xếp ở một căn nhà ngoài phủ.

Mà Bảo Phiến làm việc trôi chảy: thuê nhà, mua nha hoàn, thu xếp chu toàn... đều nhờ Tuyên Vương âm thầm giúp đỡ.

Những chuyện này, Trì Huỳnh không thể hoàn toàn không biết.

Diễn xuất của nàng rất vụng; thường bị hắn thử một câu đã hồn vía lên mây. Nhưng mỗi khi hắn nhắc đến Lệ Phi và Tuyên Vương, nàng lại bình tĩnh lạ thường.

Yến Tuyết Thôi nhẹ nhàng day ấn bụng nàng, bỗng hỏi:

"A Huỳnh, Duệ Vương huynh và Khánh Vương huynh đều đã có hài tử. Tuyên Vương huynh cũng một lòng mong con. Nàng nghĩ thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!