Chương 4: Xúc cảm nhẹ nhàng tinh tế

Nói không sợ là giả.

Nhất là khi đứng trước một người so với người thường còn nguy hiểm hơn, cảnh giác hơn, thận trọng hơn, sâu không lường được lại mang đầy ác danh như vậy, Trì Huỳnh gần như căng thẳng đến mức hô hấp không thông, tay chân lúng túng.

May mà Chiêu Vương không tiếp tục làm khó nàng, chỉ ôn hòa nói: "Hôm nay Vương phi cũng bị kinh sợ rồi, sớm về nghỉ ngơi đi."

Trì Huỳnh lập tức như trút được gánh nặng: "Đa tạ điện hạ."

Nhưng Chiêu Vương nghe rất rõ, trong âm cuối lời nàng giấu một tia nhẹ nhõm cực kỳ dễ nhận ra.

Trì Huỳnh khom người cáo lui, xoay người bước vào trong phủ.

Chỉ là suốt quãng đường ấy, nàng lại có cảm giác như gai nhọn đâm sau lưng, tựa hồ bị một ánh mắt hữu hình khóa chặt, áp lực nặng nề đè lên sống lưng, buộc nàng phải vô thức tăng nhanh bước chân.

Trở về Sấu Ngọc Trai, các nha hoàn trong phòng vừa thấy nàng cả người dính đầy máu, liền sợ đến hoa dung thất sắc.

Phương Xuân cô cô nghe nói hôm nay nàng và Chiêu Vương gặp thích khách, càng hoảng hốt không thôi, vội vàng lấy thuốc kim sang tới, giúp nàng thoa thuốc băng bó.

Trì Huỳnh bị thương ở cổ, cho dù vết thương không sâu, cũng đủ khiến người ta kinh hãi: "Khuyên tai của Vương phi cũng bị đứt rồi."

Nàng vô thức sờ lên d** tai, nhớ lại tiếng "tách" khe khẽ khi mũi tên sượt qua bên tai, đoán rằng chính lúc đó khuyên tai bị gãy.

Phương Xuân tháo nốt nửa đoạn khuyên tai còn lại, cất vào hộp trang sức.

Vừa xót xa, trên mặt bà cũng không giấu được vẻ kinh ngạc: "Vương phi nói là, không chỉ điện hạ bình an vô sự, mà còn tự tay bắn chết tên thích khách cầm đầu, đôi khuyên tai này cũng là do điện hạ bắn gãy?"

Trì Huỳnh lược bỏ những chi tiết hung hiểm khi ấy, chỉ đơn giản kể lại chuyện hôm nay. Nghe vào tai Phương Xuân, lại giống như một câu chuyện thích khách bắt giữ Vương phi, điện hạ không bị uy h**p, anh hùng cứu mỹ nhân.

"Nói như vậy, thương thế của điện hạ hẳn là đã khỏi rồi."

Trì Huỳnh trầm ngâm: "Điện hạ đã có thể hành động tự do, chắc là không còn đáng ngại nữa."

Phương Xuân sững người, cho rằng Vương phi hiểu lầm điều gì, vội vàng giải thích: "Điện hạ trước đó quả thực bị trọng thương, nếu không cũng chẳng vắng mặt trong hôn lễ. Vương phi chớ nghĩ nhiều..."

Bà cũng cảm thấy khó xử. Dù sao Vương phi mới gả vào được ba ngày, nói rõ sự thật e rằng sẽ dọa người ta, nhưng nếu không nói, lại khó giải thích vì sao điện hạ ngay cả hôn nghi cũng không thể đến, đến nay vẫn ở riêng với Vương phi.

Nghĩ tới nghĩ lui, Phương Xuân vẫn nói thật: "Hôm đó là vì Trang phi nương nương thần trí không được tỉnh táo, nhầm điện hạ thành kẻ hãm hại Định vương điện hạ, nhất thời mất khống chế, đâm bị thương điện hạ..."

Trì Huỳnh hơi ngẩn ra. Thảo nào Phương Xuân cô cô kín miệng như vậy, không ngờ lại là Trang phi nương nương.

Chứng điên loạn của Trang phi đã nghiêm trọng đến mức này sao, ngay cả con trai ruột của mình cũng không nhận ra?

Phương Xuân không dám nói cho nàng biết rằng, nếu cây đèn cầm trong tay nương nương hôm đó lệch thêm nửa tấc, làm tổn thương tâm mạch, thì cho dù thần tiên hạ phàm, Chiêu Vương điện hạ cũng khó cứu.

Bên ngoài đồn rằng điện hạ trọng thương khó chữa, quả thực cũng không sai.

Chỉ là mỗi lần bệnh điên của nương nương phát tác, Chiêu Vương điện hạ đều mặc cho bà động thủ, dù toàn thân đẫm máu cũng mỉm cười tiếp nhận, không cho phép bất kỳ ai ngăn cản.

Nếu không phải lần này bị thương quá nặng, bọn hạ nhân dù nghĩ đủ mọi cách cũng phải khuyên điện hạ thành hôn. Nương nương nhìn thấy hai vợ chồng ân ái hòa thuận, vui mừng trong lòng, nói không chừng bệnh tình cũng sẽ thuyên giảm.

Trì Huỳnh chú ý tới thần sắc của Phương Xuân, đoán rằng Chiêu Vương hẳn là bị thương không nhẹ. Nhưng nàng hôm nay đã tận mắt thấy Chiêu Vương, người đó tuyệt đối không giống dáng vẻ sắp không qua khỏi.

Có lẽ đây chính là điều người đời vẫn nói: "Tai họa sống lâu ngàn năm".

Nghĩ tới mũi tên kinh tâm động phách trên phố Thành Hiền, dáng vẻ ung dung tự tại của người đàn ông trong xe ngựa, sắc mặt Trì Huỳnh tái nhợt, các ngón tay cũng vô thức co lại.

Chiêu Vương không chết, nàng phải làm sao mới có thể toàn thân rút lui đây?

Hương Cầm và Bảo Phiến hôm nay đều bị kinh hãi quá độ. Trì Huỳnh bảo các nàng về phòng nghỉ ngơi, để Phương Xuân cô cô hầu hạ nàng tắm rửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!