Người này xưa nay vẫn vậy. Biết rõ nàng xấu hổ đến mức nào, hắn vẫn luôn nhắm đúng điểm yếu ấy, mỗi câu như một nhát búa nặng nề giáng xuống, đập nát chút tự trọng e dè vốn đã chẳng đáng là bao của nàng.
Trì Huỳnh nhìn vẻ mặt đầy hứng thú của hắn, trái lương tâm khen: "Điện hạ không cần học. Người... thiên phú dị bẩm, không thầy cũng tự thông, đã làm rất tốt rồi."
Yến Tuyết Thôi lại nói: "Nhưng nàng luôn kêu đau, chắc chắn là ta làm không đúng cách. Nếu không, nàng phải thấy dễ chịu mới đúng."
Trì Huỳnh bị hắn nói đến đỏ bừng mặt, lí nhí: "Là vì điện hạ quá lâu, quá nhiều lần nên thiếp mới... không chịu nổi. Hơn nữa ham mê quá độ hại thân, điện hạ cũng nên nghĩ cho sức khỏe, đừng đắm chìm quá mức, kẻo tổn thương căn cơ..."
Yến Tuyết Thôi không nhịn được bật cười: "A Huỳnh, những năm nay bên cạnh ta chỉ có mình nàng. Mới có vài lần mà đã tổn thương căn cơ, chẳng phải ta quá vô dụng sao?"
Trì Huỳnh bất lực, dù sao người này chỉ nghe những gì hắn muốn nghe, còn lại coi như gió thoảng.
Yến Tuyết Thôi nói: "Ta mang bệnh cũ, thường bị cảm xúc trói buộc, đôi lúc mất kiểm soát, không đúng mực. Ta không phải đang tranh luận với nàng... mà là muốn, trong điều kiện không thay đổi thời lượng và tần suất, làm sao để nàng cũng hài lòng."
Trì Huỳnh: "..."
Thật ra nàng không quá quan tâm mình có hài lòng hay không, chỉ coi đây là một phần "nhiệm vụ" thay gả. Việc chung chăn gối nàng buộc phải đối mặt; có chuyện dễ chuyện khó, mà nàng lại xui xẻo, đúng lúc gặp phải một người khó chiều.
Nói cho cùng, hắn cũng không phải loại tàn bạo thích hành hạ trong chuyện phòng the; so với tưởng tượng của nàng, đã tốt hơn rất nhiều. Chỉ là khổ sở một chút, cắn răng chịu qua cũng được.
Hắn không chủ động hỏi, Trì Huỳnh dù trong lòng có oán cũng sẽ không chỉ trỏ dạy bảo một vị hoàng tử.
Huống chi, hắn chỉ thuận miệng trêu nàng. Đã không đổi thời lượng, cũng không đổi tần suất, vậy còn có thể đổi gì — đổi "cách" sao?
Yến Tuyết Thôi đưa quyển họa tập tới trước mặt nàng: "A Huỳnh, đọc cho ta nghe."
Trì Huỳnh nhìn bàn tay hắn lơ lửng giữa không trung, đành cứng đầu nhận lấy, im lặng nhìn họa tập, khó nhọc mở lời: "Một là tằm quấn quýt, hai là cá sánh đôi..."
Yến Tuyết Thôi hỏi kỹ: "Ta không có trí tưởng tượng tốt như vậy, cụ thể làm thế nào?"
Trì Huỳnh nhìn những hình vẽ khiến người ta đỏ mặt, nhớ lại cảm giác khi bị hắn giữ chặt... mặt nóng rực.
Nàng xấu hổ đến mức căng cứng người, dùng giọng cầu khẩn: "Điện hạ, xin đừng làm khó thiếp..."
Yến Tuyết Thôi cười như không cười: "Thế này gọi là làm khó?"
Trì Huỳnh cắn chặt môi dưới, xấu hổ không nói nổi.
Yến Tuyết Thôi sợ nàng lại khóc, đưa tay kéo nàng vào trước ngực, giọng trầm thấp: "Nếu vậy, nàng tự chọn. Ta phối hợp với nàng là được. Bắt đầu từ cái đơn giản nhất?"
Trì Huỳnh im lặng rất lâu, cuối cùng bất đắc dĩ khẽ đáp "vâng".
Rồi nàng bị hắn bế về phía giường.
Yến Tuyết Thôi chống tay cạnh mặt nàng: "Nói cho ta biết phải làm thế nào."
Trì Huỳnh đỏ bừng mặt. Chỉ cần đối mặt với nhau, hắn ở phía trên, những ký ức khiến nàng bối rối đã tràn lên, nàng gần như không thở nổi.
Điều duy nhất đáng mừng là: hắn không nhìn thấy sự lúng túng, dáng vẻ chật vật và bất kỳ biểu cảm nào tiết lộ cảm nhận thật của nàng.
Trì Huỳnh co chân, hít sâu một hơi: "Có lẽ thiếp cần... đặt chân lên lưng người..."
Yến Tuyết Thôi khàn giọng: "Được."
Nhưng chỉ mới bắt đầu không lâu, Trì Huỳnh liền muốn khóc, lại vừa hối hận vì chưa kịp chuẩn bị mà đã mù quáng chọn đại một tư thế nhìn qua có vẻ nhẹ nhàng.
Hắn thích nghe tiếng nàng nức nở không thể kiểm soát, lại cố tình nuốt trọn từng tiếng khóc của nàng, khiến nàng đứng ngồi không yên, mồ hôi đầm đìa, chìm chìm nổi nổi không nơi nương tựa, chỉ có thể bấu chặt lấy vai lưng hắn.
Hắn đ*ng t*nh hôn mặt nàng, hôn tới mức nàng ch** n**c mắt, hòa vào cả mồ hôi thấm ra trên tóc mai rồi bị hắn từng chút l**m sạch sẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!