Trì Huỳnh nằm liền hai ngày trên giường.
Cảm giác bị bàn tay siết chặt nơi eo vẫn như còn vương ở đó. Dẫu đã rời khỏi rất lâu, cảm giác vướng víu nơi g*** h** ch*n vẫn mãi không tan. Chỉ cần nhúc nhích một chút, h* th*n liền dâng lên cơn đau khô rát, như bị mài mòn.
Trì Huỳnh không ngờ lần này Chiêu Vương vào cung lại mấy ngày không về.
Ngày thứ nhất sợ hắn trở về. Ngày thứ hai vẫn nơm nớp chờ đợi. Trong phòng chỉ cần có chút động tĩnh nhỏ cũng đủ khiến nàng lập tức căng cứng thần kinh. Trưa chợp mắt, Thanh Chi vào đắp chăn cho nàng, chỉ một cái chạm nhẹ ở vai, nàng cũng giật mình tỉnh dậy ngay.
Cho đến sáng nay, đã là ngày thứ ba, Trì Huỳnh mới mơ hồ nhận ra: hắn vào cung là để tra án, không phải chỉ qua mặt bệ hạ cho có. Có lẽ vụ án rắc rối, còn phải ba năm ngày, thậm chí lâu hơn nữa mới trở về.
Hơn nữa, hắn ở trong cung cũng có điện riêng. Nếu thật có việc quan trọng, hoàng tử lưu lại trong cung qua đêm vốn là chuyện thường.
Nếu vậy... nàng có thể nhân cơ hội này về Bá phủ một chuyến, đón nương ra khỏi Trì phủ không?
Ý nghĩ vừa nảy ra, Trì Huỳnh không chần chừ thêm một khắc, lập tức ngồi dậy chải đầu rửa mặt.
Nhưng thoát khỏi Liên Vân và Phụng Nguyệt vẫn là một vấn đề. Có hai người họ kè kè hầu hạ bên cạnh, nàng rất khó tìm cơ hội đi Xuân Liễu Uyển gặp nương.
Song hôm nay quả thực là cơ hội hiếm có. Chiêu Vương không ở phủ, Trình Hoài cũng sẽ không theo, nàng nhất định phải về một chuyến.
Xe ngựa lắc lư chạy về phía tây thành.
Hai phủ cách nhau không gần, xe ngựa phải đi mất nửa ngày.
Dù trong xe trải đệm lông dày mềm, đã thoải mái hơn xa xe ngựa thường, Trì Huỳnh hôm nay vẫn phát hiện mình căn bản không ngồi yên nổi, càng không thể giống ngày thường, giữ một tư thế suốt nửa ngày.
Bất đắc dĩ, nàng chỉ đành sai Hương Cầm và Bảo Phiến sang chiếc xe phía sau, tự mình kê sau lưng một chiếc gối dẫn thu hương, nhưng cũng chỉ dễ chịu được một lúc.
Ngồi ngay ngắn khó tránh khỏi ép vào chỗ đau, còn xe xóc thì từng lúc lại khiến ma sát tăng lên. Mỗi lần xe chồm qua ổ gà, nàng đều phải nghiến răng chịu đựng, như thể nhắc nhở từng khắc rằng nơi ấy đã từng bị đối đãi thế nào.
Cuối cùng Trì Huỳnh không còn cách, chỉ đành khép chân nghiêng người nằm trong xe, mới dễ chịu hơn được đôi chút.
Chiêu Vương bảo nàng đi học, hai ngày này nàng cũng lật lại quyển họa tập. Trên đó còn ghi rõ cả "thời lượng": đàn ông bình thường chỉ nửa chén trà, số ít được một chén trà, kẻ thiên phú dị bẩm có thể kéo đến một nén hương cũng không phải không thể.
Trì Huỳnh gần như không dám tin... chỉ riêng thời gian hắn ở trong cơ thể nàng, mỗi lần đều bắt đầu từ nửa canh giờ. Mà hễ đã bắt đầu, ít nhất cũng phải hai lượt. Chưa kể khi nàng mệt quá thiếp đi, hắn vẫn nóng như sắt nung, ôm nàng hôn, nắm tay nàng tiếp tục trêu ghẹo...
Nếu nói ban đầu là để giải độc Noãn Tình Hương, hai người tình mê ý loạn cũng thôi đi. Vậy còn ba ngày sau đó thì sao?
Trì Huỳnh không dám tưởng tượng những ngày như vậy còn kéo dài bao lâu. Thậm chí nàng còn mong hắn ở trong cung thêm vài ngày nữa, đợi cơn h*m m**n ấy qua đi, tâm tư nhạt bớt, có lẽ sẽ không còn đòi hỏi vô độ như trước.
Xe ngựa vào Thành Hiền phố. Trì Huỳnh tính giờ, dặn phu xe dừng lại, bảo Bảo Phiến đi tiệm vàng lấy món trang sức đã đặt làm từ trước.
Bảo Phiến nhận ánh mắt của nàng, lập tức hiểu ý. Rời đi xong liền lén tới trạm xe ngựa thuê một chiếc xe khác.
Trì Huỳnh nhìn dãy cửa tiệm ven đường, chọn một tiệm bánh có hàng dài nhất, sai Liên Vân đi mua hai hộp Đào Hoa Tô và Vân Thối Bính, lại bảo Phụng Nguyệt sang tiệm hương dược lúc nãy đi qua mua ít hương hoàn mang về.
Liên Vân và Phụng Nguyệt nhìn nhau, cúi người đáp vâng.
Hai người đều biết Vương phi cố tình muốn đẩy họ đi. Xe ngựa vừa rời khỏi, hai người nhanh chóng bàn bạc quyết định: Liên Vân đi mua cả bánh lẫn hương hoàn, còn Phụng Nguyệt thì âm thầm bảo vệ Vương phi, tiếp tục dò xét thực hư Trì phủ.
Trước đó điện hạ trong lời nói và hành động vẫn còn ý đề phòng giám sát Vương phi. Nhưng khi họ bẩm báo những tin nghe được ở Trì phủ, điện hạ không những không truy cứu tội Vương phi, trái lại còn càng ngày càng như keo như sơn. Bọn họ hiểu rõ: phân lượng của Vương phi trong lòng điện hạ tuyệt không tầm thường.
Vì vậy dù biết Vương phi giấu bí mật, ngoài mặt họ vẫn chỉ có thể tuân lệnh.
Trì Huỳnh về tới Xương Viễn Bá phủ, lập tức đi thẳng đến Xuân Liễu Uyển.
Cách lần trước nàng về phủ mới nửa tháng. Có lẽ phương thuốc của Hồ đại phu và Ký Tế Đan đã có hiệu nghiệm, sắc mặt của Tiết di nương rõ ràng tốt hơn nhiều.
Điều đó càng khiến Trì Huỳnh kiên định quyết tâm đưa bà rời khỏi phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!