Chương 34: Đột nhiên rất nhớ nàng

Trì Huỳnh vì Quần Phương Yến hôm ấy mà đã dậy từ rất sớm. Đội mái tóc cầu kỳ, trang dung tinh xảo, đi khắp nơi bái kiến chào hỏi, vốn đã mệt rã rời, nào ngờ trăm bề cẩn thận cuối cùng vẫn không tránh khỏi trúng phải Noãn Tình Hương.

Hai người quấn quýt giằng co để giải độc, mãi đến tận đêm khuya vẫn chưa ngừng.

Hoặc nói chính xác hơn là giữa chừng dừng lại hai lần, thật sự vì đệm giường đã ướt đến mức không còn chỗ xoay xở. Toàn thân nàng đau đớn như bị xé rách, gần như không nhúc nhích nổi, Chiêu Vương lại không nhìn thấy, chỉ đành gọi người vào dọn dẹp.

Vốn tưởng thay chăn đệm sạch sẽ thì mọi thứ cuối cùng cũng kết thúc, ai ngờ nàng vừa khép mi mắt, những nụ hôn khe khẽ lại rơi xuống.

Ban đầu còn khá dịu dàng. Hắn dùng cằm nhẹ nhàng cọ l*n đ*nh tóc nàng, hôn mắt nàng, hôn d** tai, sau cổ. Nàng mệt mỏi ứng phó, nghĩ bụng dù sao hắn cũng không nhìn thấy, chẳng cần bày ra bộ dạng e thẹn thừa sủng để chiều hắn. Động tác của hắn rất nhẹ, cũng không cản trở nàng ngủ.

Nhưng rất nhanh hắn bắt đầu không thỏa mãn với điều đó. Nụ hôn dần dần sâu hơn, biến thành l**m cắn mài miết có lực, hơi thở nóng bỏng phả bên tai nàng, rồi dọc xuống trước ngực.

Nàng ngủ mơ mơ màng màng, mơ thấy n** m*m m** kia của mình hóa thành kẹo bông gòn, bị hắn ngậm cắn ăn từng miếng. Nàng hoảng hốt tỉnh dậy, mới phát hiện thực tế cũng chẳng khá hơn là bao.

Bên dưới lớp áo ngủ, khắp nơi đều là những vết đỏ đậm nhạt khác nhau.

Rõ ràng đã đến lúc thu binh, chỉ cần chốc lát lại chỉnh đốn đội ngũ. Khi thế công dâng lên, bàn tay giam giữ nơi thắt lưng nàng lần sau mạnh hơn lần trước. Nàng nghiến răng nhẫn nhịn, rốt cuộc cũng không thể ngủ tiếp được nữa.

Nàng tự an ủi mình, có lẽ Noãn Tình Hương đối với nam tử dược tính càng mạnh, hoặc là bệnh cũ của hắn tái phát, cấp thiết cần thân thể quấn quýt, nên mới không biết thỏa mãn như vậy, càng lúc càng quá.

Bản thân nàng cũng không phải vì đã trải qua một lần mà có thể như cá gặp nước. Nàng bị ép chịu đựng kích thước hoàn toàn không tương xứng với thân thể mình. Dù chỉ là tiến lùi chậm rãi trong sự ẩm ướt kia, cũng khiến nàng run bần bật như sàng gạo.

Đợi hạ nhân vào thu dọn giường đệm, Hương Cầm cũng bưng bát thuốc an thần vừa sắc xong trở lại.

Nàng đại khái biết Noãn Tình Hương có thể dùng cách vợ chồng hành lễ để giải, nhưng nhìn hai vị chủ tử nửa ngày nay thử hết lần này đến lần khác mà chẳng rõ độc đã giải hay chưa, đành phải không ngừng sắc thuốc, hâm nóng.

Trì Huỳnh thay áo ngủ, nhìn bát thuốc an thần đã hâm nóng đến lần thứ ba, đầu ngón tay yếu ớt kéo kéo tay áo Chiêu Vương: "Thuốc đã sắc rồi thì đừng lãng phí. Hay là... điện hạ uống?"

Yến Tuyết Thôi nhận ra tâm tư của nàng, nụ cười nơi khóe môi càng sâu, hàng mày khó có lúc giãn ra như vậy.

"Không phải A Huỳnh nghĩ rằng thuốc an thần này có tác dụng với ta đấy chứ?"

Nếu thật sự như vậy, chứng khí huyết rối loạn, tình chí quá độ kéo dài của hắn đã sớm khỏi hẳn rồi.

Trì Huỳnh nghe ra ý trêu chọc trong lời hắn, buồn bực túm chặt chăn, xoay người quay lưng lại, nhích vào trong giường.

Nhưng nghĩ lại, hắn cũng không nhìn thấy bộ dạng u oán giận dỗi của mình, trong lòng lại càng bức bối. Người còn chưa nhích xa, đã bị hắn vớt lại vào lòng.

Trạng thái ngày đêm đảo lộn như vậy kéo dài đến ba ngày sau, trong cung có người tới, truyền chỉ gọi Chiêu Vương nhập cung.

Trì Huỳnh âm thầm thở phào một hơi, chỉ cảm thấy cả thân tâm như được đặt xuống, cuối cùng cũng có một khắc th* d*c.

Thái giám truyền chỉ đọc xong khẩu dụ của Vĩnh Thành Đế liền đứng chờ dưới hành lang, nhưng Chiêu Vương lại chậm chạp không nhúc nhích, vẫn ôm nàng trong lòng, cằm tựa lên vai nàng, nghịch một lọn tóc bên thái dương.

Trì Huỳnh không khỏi sốt ruột: "Điện hạ không vào cung sao?"

Yến Tuyết Thôi nhướng mày: "Nàng còn vội hơn cả ta."

Ba ngày nay Trì Huỳnh ngoài ăn uống tắm rửa ra, gần như đều ở trên giường. Buồn ngủ thì được hắn ôm vào lòng ngủ, tỉnh dậy liền tiếp tục, cả người đã mơ hồ.

Nàng chưa từng nghĩ sẽ như thế này.

Hắn không giống các hoàng tử hay triều thần phải thượng triều xử lý chính sự, cũng không giống sĩ nông công thương hay phu xe tiểu thương phải vì sinh kế mà bôn ba. Hắn thật sự có thể rảnh rỗi đến mức cả ngày không màng không hỏi, chỉ ở bên nàng.

Nàng cũng khó nói ra những lời khuyên nhủ tiến thủ, bởi hắn thân cư cao vị, vinh hoa phú quý mà người đời tranh giành hắn chỉ cần vẫy tay là có. Chỉ tiếc đôi mắt đã mù, định sẵn không thể chạm tới ngôi cửu ngũ kim đỉnh.

Chỉ là nàng không ngờ, hắn lại tham luyến chuyện giường chiếu đến vậy, tinh lực càng dồi dào vượt xa người thường. Nếu còn không đi, nàng thật sự sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.

Sống mũi Yến Tuyết Thôi cọ lên cổ nàng, hít sâu một hơi, cuối cùng nói: "A Huỳnh, hôn ta thêm một cái."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!