Trì Huỳnh bị hắn hoàn toàn đoạt mất hơi thở, cũng bị hắn nuốt trọn cả trái tim.
Trong đầu rơi vào khoảng trống chưa từng có. Nàng ngửa mặt nhìn l*n đ*nh màn trướng, những hoa văn cầu kỳ rực rỡ như va đập, chồng lấn lên nhau, từ rõ ràng dần trở nên mơ hồ. Cả người nàng như bị cuốn vào một vòng xoáy khổng lồ, sống chết đều nằm trong tay hắn.
Rõ ràng lúc này nàng là tràn đầy, là viên mãn, sự giày vò và trống rỗng do Noãn Tình Hương mang tới đang dần được lấp đầy, nàng lẽ ra phải thấy sảng khoái mới đúng. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, nàng lại muốn khóc.
Sự hoang mang và bất an kéo dài bấy lâu, đến khoảnh khắc này đã chạm tới đỉnh điểm.
Cùng thời điểm này năm ngoái, nàng còn đang ở trên núi hái măng nhặt nấm, có lẽ còn từng trượt ngã trên nền đất ẩm sau mưa, lấm lem bùn đất khắp người. Nàng chưa từng nghĩ, có một ngày mình lại cùng một bậc hoàng thân tôn quý như vậy kề tai sát má, hưởng thụ hoan lạc đến cùng cực.
Dù cuộc hôn sự này là do Trì Dĩnh Nguyệt đẩy sang cho nàng, nàng cũng là thân bất do kỷ, nhưng điều đó vẫn không thể thay đổi sự thật rằng nàng chỉ là một kẻ giả mạo.
Hôm nay đã đi đến bước này, ngày sau nếu hắn phát hiện ra chân tướng, e rằng nàng sẽ chết không có chỗ chôn.
Hắn sẽ thương xót nàng ư? Chắc là không.
Hắn đã trải qua quá nhiều ám sát và phản bội, chưa bao giờ dễ dàng tin người, có lẽ đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ sự nghi ngờ với nàng.
Hiện tại thân phận nàng còn chưa bại lộ, hắn đã như thế, huống chi là ngày sau khi biết tất cả, phát hiện nàng giả mạo thân phận, dối trá chồng chất. Một người cao quý kiêu ngạo như hắn, sao có thể dung thứ cho sự lừa gạt, lại càng không thể mềm lòng với nàng?
Cũng là đau đớn.
Khiến nàng nhớ tới trận roi năm xưa quất xuống dưới rốn. Khoảnh khắc roi rơi, da thịt lập tức rách toạc, đau đớn như bị xé nát. Dù nàng có cố nhẫn nhịn thế nào, cũng vẫn không kiềm được mà kêu lên thất thanh.
Thế nhưng người cầm roi không hề dừng lại. Thân roi thô ráp không lưu tình quất lên người nàng, cán roi nghiến mạnh vào vết thương. Người kia không hề chán nản, hết lần này tới lần khác tra hỏi, mồ hôi nàng ướt đẫm, các ngón tay bấu chặt chăn đệm đến trắng bệch, toàn thân gần như co giật.
Nhưng trong sự hoảng loạn và đau khổ ấy, lại xen lẫn một tia kh*** c*m khó nói thành lời, khiến nàng run rẩy khắp người, da đầu tê dại.
Thậm chí là nước mắt giàn giụa.
Yến Tuyết Thôi nghe thấy tiếng nức nở của nàng, bất đắc dĩ phải chậm lại đôi chút. Đầu ngón tay chạm lên gò má ướt át của nàng, khàn giọng hỏi: "Sao lại khóc thành thế này?"
Trì Huỳnh rất khó hình dung cảm giác ấy. Hơn nữa đầu óc nàng từng rơi vào trạng thái trống rỗng, th* d*c hồi lâu cũng không biết nên trả lời thế nào.
Yến Tuyết Thôi hôn đi giọt nước mắt trên má nàng, dịu giọng nói: "A Huỳnh, ta mù rồi, không nhìn thấy biểu cảm của nàng, vậy mà nàng lại không nói một tiếng. Ta làm sao biết là nhẹ hay nặng?"
Động tác của hắn hung hãn như chinh phạt, nhưng giọng nói lại hoàn toàn trái ngược, ôn hòa dẫn dắt, ép nàng phải mở miệng.
Lúc này Trì Huỳnh đã không còn dư sức phân biệt hắn gọi là "A Dĩnh" hay "A Huỳnh", cứ coi như hắn gọi "A Dĩnh" đi.
"Ta... ta vừa nói rồi." Toàn thân nàng đỏ bừng, giọng yếu ớt, "Chàng không nghe."
Yến Tuyết Thôi trầm mặc giây lát, nhớ lại nàng quả thực đã nói một câu "chậm chút", nhưng hắn không đáp, vẫn tiếp tục: "Nàng không muốn mau chóng giải độc sao?"
Trì Huỳnh không còn sức giải thích: "Ta cảm thấy... hẳn là đã giải rồi."
Thời gian trôi qua lâu như vậy, độc dược có mạnh đến đâu cũng nên tan rồi.
Nhưng nhìn đôi mắt Chiêu Vương đỏ ngầu, gân xanh nổi lên nơi thái dương, nàng vẫn không nhịn được hỏi: "Độc của điện hạ vẫn chưa giải sao?"
Yến Tuyết Thôi nghe thấy chính giọng mình khàn đặc: "Ừ."
Trì Huỳnh cảm nhận được sự căng cứng nguy hiểm ấy, thân thể theo bản năng siết chặt lại. Ngay sau đó liền nghe hắn hít thở nặng nề, bàn tay đang nắm cổ tay nàng gần như muốn nghiền nát nàng.
Bất đắc dĩ nàng khẽ kêu lên: "Điện hạ! Tay ta đau..."
Yến Tuyết Thôi mắt đỏ như máu, ngũ tạng như bị thiêu đốt. Lời đã nói ra không dễ thu lại, cuối cùng vẫn chậm rãi buông tay, khàn giọng nói: "Ôm ta đi."
So với việc bị hắn đè dưới thân không thể động đậy, đổi tư thế có lẽ sẽ dễ chịu hơn. Trì Huỳnh run rẩy đưa tay, nhẹ nhàng vòng qua eo hắn. Nhưng vì thế mà khoảng cách giữa hai người lại càng gần, nàng mới biết vừa rồi vẫn chưa phải giới hạn của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!