Yến Tuyết Thôi gỡ đóa mẫu đơn trên đỉnh đầu nàng xuống, sai Trình Hoài đi mời Lâm viện phán.
Trì Huỳnh thấy sắc mặt hắn nghiêm lại, lúc này mới chậm chạp nhận ra, rõ ràng nàng chỉ nhấp một ngụm rượu, phản ứng lại lớn đến vậy, chẳng lẽ là đóa mẫu đơn có vấn đề?
Ban đầu thân thể chỉ hơi khó chịu, nàng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng mình vốn khắc rượu. Hôm nay là yến tiệc trong cung, nàng không muốn vì chuyện này mà thất thố, thu hút ánh nhìn, nên vừa rồi chỉ một mực nhẫn nhịn.
Đến lúc này, trong cơ thể như đột ngột mở cống, sự bứt rứt nóng nảy trong máu ào ạt dâng lên, lan tỏa dày đặc khắp tứ chi bách hài.
Gò má nàng đỏ đến khác thường, đầu óc choáng váng, như có thứ gì đó vô hình thúc đẩy nàng, khiến nàng không nhịn được muốn dựa sát lại gần hắn, rồi lại gần thêm chút nữa.
Nhưng nàng không thể.
Trong lòng mơ hồ có một trực giác: một khi tới gần hắn, ôm lấy hắn, mọi thứ sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.
Trì Huỳnh siết chặt các ngón tay, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, cơn đau khiến nàng tạm thời tỉnh táo được đôi chút.
Đây là yến tiệc trong cung, chút lý trí mong manh còn sót lại không cho phép nàng trước bao ánh nhìn mà làm ra hành động lao vào vòng tay người khác.
Yến Tuyết Thôi đỡ nàng đứng dậy: "Đi được không?"
Trì Huỳnh cắn chặt môi dưới: "Được."
Yến Tuyết Thôi cười nhẹ, lại hỏi: "Chắc chắn theo ta về chứ?"
Trì Huỳnh đầy vẻ mờ mịt, không hiểu vì sao hắn lại hỏi như vậy.
Yến Tuyết Thôi im lặng giây lát, yết hầu khẽ lăn: "Nắm tay ta, chúng ta về phủ."
Ngón tay Trì Huỳnh run rẩy, đưa tay nắm lấy bàn tay hắn, mang theo một lực nương tựa rất khẽ mà chính nàng cũng không nhận ra.
Chiêu Vương mù lòa, trong mắt người khác chỉ là được nàng dìu rời đi, động tác hết sức bình thường.
Bên kia, Ngọc Hy công chúa thấy họ định rời đi, lại nhìn sắc mặt Trì Huỳnh đỏ bừng như không khỏe, vội bước tới quan tâm.
"Ta không sao," Trì Huỳnh cố gắng nở nụ cười, "chỉ là hơi không chịu được rượu, ta cùng điện hạ xin về trước."
Ngọc Hy công chúa đành gật đầu: "Vậy thất tẩu, hôm khác gặp lại."
Trì Huỳnh: "Ừ."
Xe ngựa đỗ ngoài Vĩnh Thuận môn. Quãng đường không xa, nhưng Trì Huỳnh đi mà cảm thấy vô cùng dày vò.
Tháng ba xuân hòa cảnh đẹp, vậy mà ánh nắng rơi lên người lại như lửa thiêu. Mới đi vài bước, mồ hôi li ti đã rịn đầy trán.
Nàng khát khao được tới gần bất cứ thứ gì mát lạnh: muốn vùi mặt vào dòng suối mát trong núi, muốn uống cạn chén trà lạnh đêm qua; nàng nhớ mỗi độ hè về lại vào núi hái quả dại, mang về ngâm trong nước giếng, cắn một miếng là hơi mát thấm thẳng vào tim...
Nàng còn nghĩ đến bộ áo ngủ bằng vân tiêu kia, muốn hắn mặc nó, rồi ôm sát lấy hắn, cảm nhận sự mát lạnh bao trùm khắp thân thể, để dập tắt ngọn lửa bí mật đang thiêu đốt trong người nàng.....
Điện phụ Phù Phong.
Duệ Vương phi áo quần xộc xệch, mặt đỏ bừng, chỉ có một chiếc áo choàng rộng quấn chặt thân thể run rẩy, trốn sau bình phong khóc đỏ cả mắt.
Nàng không biết mình bị làm sao. Mấy chén rượu vào bụng, toàn thân lại như bị lửa đốt, mồ hôi nóng tuôn ra, cảm giác ngứa râm ran bỏng rát lan dọc kinh mạch, mà lại không cách nào gãi cho được.
Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể cùng nha hoàn thân cận tới điện phụ nghỉ tạm. Nằm xuống rồi, uống liền mấy chén trà lạnh, cơn nóng bức vẫn không hề thuyên giảm; từ ngực xuống bụng, rồi tới đùi, như có vô số con kiến nhỏ gặm nhấm da thịt.
Nàng khó chịu kéo vạt áo, vừa định sai nha hoàn đi mời thái y, cửa điện bỗng bị đẩy mạnh ra, Bát hoàng tử người nồng mùi rượu xông vào...
Vĩnh Thành Đế bước vào điện, nhìn thấy chính là con dâu co ro run rẩy sau bình phong, và đứa con trai đầy mùi rượu, mặt đỏ tai nóng của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!