Cho đến khi Quần Phương Yến chính thức khai tiệc, Trì Huỳnh vẫn còn ở trong trạng thái mơ hồ thất thần.
Một cách xưng hô tưởng như hời hợt, lại mang đến cho nàng chấn động chẳng khác nào sóng dữ cuộn trào, gần như trong khoảnh khắc đánh sập toàn bộ khả năng suy nghĩ của nàng.
Trong đầu nàng không ngừng lặp lại tiếng gọi vừa rồi, càng nghĩ càng rối, ý nghĩ như sa vào vũng bùn hỗn độn, hoàn toàn không thể phân biệt được rốt cuộc hắn đã gọi chữ nào.
Yến Tuyết Thôi nắm lấy bàn tay đầy mồ hôi lạnh của nàng, quan tâm hỏi: "Rốt cuộc là làm sao vậy? Từ nãy nàng đã cứ lơ đãng thất thần."
Sắc mặt Trì Huỳnh tái đi, co các ngón tay lại, nhưng không rút được khỏi lòng bàn tay hắn: "Không... không có gì."
Yến Tuyết Thôi cười khẽ: "Vẫn còn nghĩ đến chuyện ném thẻ sao? Thật ra nếu nàng muốn học, ta có thể dạy nàng."
Trì Huỳnh nghe tai này lọt tai kia, gật đầu cho qua, nhưng lại lấy hết can đảm ngẩng lên, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm hắn.
Hắn trước giờ vẫn luôn như vậy, thong dong tự tại, nói cười nhàn nhã, hỉ nộ chưa từng lộ ra ngoài.
Nàng phát hiện mình chưa bao giờ nhìn thấu được hắn, thường xuyên bị lớp vỏ dịu dàng kia mê hoặc, lại có lúc vì một câu nói nửa thật nửa giả hắn buột miệng thốt ra, mà sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Đây cũng là lần đầu Yến Tuyết Thôi cảm nhận được ánh nhìn thẳng thắn, không che giấu chút nào như thế từ nàng. Hắn nhấp ngụm trà, cuối cùng không nhịn được cười: "Sao ta lại thấy, nàng đang nhìn ta thế?"
Trì Huỳnh nhìn hắn rất lâu, ánh mắt không rời nửa khắc, nhưng vẫn không thể bắt được bất kỳ khác thường nào.
Tâm tư của hắn dường như vĩnh viễn ẩn dưới gương mặt luôn mỉm cười kia, kín kẽ không một kẽ hở.
Trong yến tiệc, ca múa du dương, tiếng tơ trúc không dứt.
Bàn tay Yến Tuyết Thôi phủ lên mu bàn tay nàng, ngay trên án cũng không nhịn được đan mười ngón: "Ngày nào nàng cũng gặp ta, ngẩng đầu cúi đầu đều là ta, vẫn chưa nhìn chán sao? Hôm nay người đông náo nhiệt, không muốn nhìn thêm người khác à?"
Trì Huỳnh hơi ngẩn ra.
Hắn nói vậy là muốn nàng hòa nhập vào vòng giao du của hoàng thất, kết giao thêm với các công chúa, vương phi khác sao?
Nàng mang theo chút dò xét, nói: "Vừa rồi ta không ngờ điện hạ lại đứng ra bảo vệ ta."
Yến Tuyết Thôi dường như thấy kỳ lạ vì nàng lại nghĩ như vậy: "Nàng và ta là phu thê, chẳng phải sao?"
Trì Huỳnh càng lúc càng nhìn không rõ hắn.
Trong lòng mơ hồ có một giọng nói an ủi nàng: nếu thân phận nàng đã sớm bại lộ, nàng tuyệt đối không thể yên ổn ngồi ở đây; vợ chồng Xương Viễn Bá sẽ lập tức bị tống giam tra xét; còn Chiêu Vương phi thật sự là Trì Dĩnh Nguyệt tư thông với người khác, lại càng là tội ác tày trời.
Mà Chiêu Vương càng không thể bình thản ung dung nói với nàng rằng
- họ là phu thê.
Cho nên, nhất định là nàng nghe nhầm.
Chữ hắn gọi hẳn là "Dĩnh", hắn gọi "A Dĩnh".
Trong tiếng Kinh đô Đại Tấn, hai chữ này vốn phát âm rất giống nhau, mà cách hắn nói lại nhẹ nhàng thoáng qua, quả thật khó phân biệt.
Con gái nhà họ Trì đều theo đời chữ "Nguyệt". Trưởng tỷ tên Tân Nguyệt, các tỷ muội bên chi thứ có người tên Tĩnh Nguyệt, Giảo Nguyệt, Thanh Nguyệt. Chỉ có chữ đứng giữa mới là kỳ vọng riêng của trưởng bối, là tên thật sự thuộc về mỗi người, cho nên gọi "Dĩnh Nguyệt" hay "A Dĩnh" đều không có gì không ổn.
Hắn chỉ là muốn dùng cách xưng hô thân mật hơn để gọi Vương phi của mình, chỉ vậy thôi.
Nghĩ thông điểm này, Trì Huỳnh thở dài một hơi, dần dần ổn định lại tâm trạng.
Chỉ là trải qua phen vừa rồi, cảm xúc lên xuống dữ dội, dù trước mắt ca múa nhẹ nhàng, sơn hào hải vị bày đầy, nàng quả thực cũng không còn lòng dạ thưởng thức.
Án của Ngọc Hy công chúa ở ngay bên cạnh. Vừa rồi nàng đi giúp Bát hoàng tử và cô nương nhà họ Bùi đang bàn chuyện hôn sự tạo cơ hội gặp gỡ, trở về mới nghe nói chuyện này, liền áy náy nhìn Trì Huỳnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!