Chương 27: Ta rất thích

Trì Huỳnh tìm khắp kho phủ một vòng. Nghĩ đến việc xuân hạ sắp sang, thời tiết ngày càng oi bức, cuối cùng nàng chọn một tấm vân tiêu nhẹ mỏng, mềm mại để làm khăn che mắt cho Chiêu Vương.

Vân tiêu là loại lụa mỏng dệt từ tơ sống, nhưng còn nhẹ và mịn hơn lụa thường. Khi phủ lên da mang theo cảm giác mát dịu nhè nhẹ, chạm vào vô cùng dễ chịu.

Ngay cả Trì Huỳnh cũng động lòng.

Đêm nào cũng bị hắn ôm vào lòng, lòng tự trọng của nàng quấy phá, cơ thể luôn nóng bừng, giống như bị nhốt trong lồng hấp kín mít. Nhưng nàng lại không dám nói nóng, bởi hễ nói ra, người kia liền thò tay vào vạt áo nàng, chiếc nhẫn ngọc lạnh buốt lướt qua từng tấc da thịt, nghiêm trang hỏi nàng có thấy mát không...

Cảm giác băng hỏa giao hòa ấy, nàng thật sự không muốn nhớ lại.

Nếu dùng loại vải mát lành này may thành áo ngủ, ban đêm hẳn sẽ dễ chịu hơn nhiều.

Chỉ tiếc vân tiêu vô cùng quý giá, nghe nói là cống phẩm Giang Nam, chỉ phân cho các quý nhân trong cung, bên ngoài rất khó mua. Nàng vốn không định động đến vật quý trong kho Chiêu Vương phủ, càng không xa xỉ đến mức dùng thứ tấc vải tấc vàng này để may đồ cho mình

- trừ phi là dùng cho Chiêu Vương và Trang Phi...

Khoan đã.

Ý nghĩ chợt xoay chuyển

- sao không dùng vân tiêu may cho Chiêu Vương một bộ áo ngủ?

Chiêu Vương chẳng phải đang đòi tạ lễ sao? Lỡ hắn nhận khăn che mắt vẫn chưa vừa lòng, quay sang lại gây khó dễ cho nàng thì chi bằng nàng chủ động làm thêm một món, chặn miệng hắn trước.

Huống chi hắn gần như đêm nào cũng ôm nàng ngủ. Áo ngủ này may cho hắn mặc, nàng ôm hắn, cũng coi như tự làm mát cho mình.

Thế là Trì Huỳnh bắt tay vào làm.

Khăn che mắt làm rất nhanh, thêu thùa rườm rà lại làm mất đi cảm giác nhẹ nhàng. Nàng chỉ thêu hai hoa văn chữ "Vạn" ở hai đầu dải lụa.

Chữ "Vạn" mang ý nghĩa quang minh, cát tường. Dù việc thay gả không phải điều nàng mong muốn, ngày ngày sống như đi trên băng mỏng, nhưng bình tâm mà nói, Chiêu Vương đối với nàng không hề tệ, tốt hơn rất nhiều so với hình tượng âm u khát máu trong tưởng tượng. Những nỗi sợ của nàng, phần nhiều là vì trong lòng có quỷ. Nàng cũng mong hắn bình an mạnh khỏe, có thể nhìn lại ánh sáng.

Áo ngủ thì không cần đo người, chỉ cần dựa theo kích cỡ áo ngủ thường ngày của Chiêu Vương mà cắt may, điểm xuyết hoa văn mây lành đơn giản, cũng không tốn quá nhiều thời gian.

Đến ngày giao đồ, Trì Huỳnh trước tiên đưa khăn che mắt cho hắn.

"Đây là vân tiêu, toàn bộ màu trắng tuyết, tơ lụa mềm mịn mát lạnh. Không biết điện hạ có thích không?"

Yến Tuyết Thôi dùng đầu ngón tay khẽ vuốt bề mặt trơn mịn của khăn, trong lòng tự nhiên hài lòng. Chỉ là khi chạm đến hoa văn chữ "Vạn" ở cuối dải lụa, ngón tay hơi khựng lại.

Tim Trì Huỳnh cũng theo đó chệch một nhịp.

Nàng có phải đã tự cho mình là đúng?

Người mù vốn tâm tư nhạy cảm, hoa văn mang ý nghĩa ánh sáng như vậy có khiến hắn gợi lại ký ức đau đớn không? Hắn có nghĩ nàng đang cười nhạo hắn không?

Trì Huỳnh nín thở quan sát sắc mặt hắn.

May thay, lát sau Chiêu Vương đã khôi phục nụ cười, giọng nói trầm ổn bình thản: "Buộc cho ta đi."

Trì Huỳnh thở phào: "Vâng."

Vân tiêu phủ lên mặt, lụa mềm mượt lướt qua hàng mi, nhẹ như lông vũ. Dải lụa che đi khoảng trống dưới đáy mắt, hơi mát thấm dần lan ra.

Yến Tuyết Thôi siết chặt bàn tay, gân xanh trên trán nổi lên. Cảm nhận khăn mắt được buộc dần phía sau đầu, đầu ngón tay thiếu nữ không tránh khỏi lướt qua vành tai và tóc mai hắn, để lại hương thơm nhàn nhạt.

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, dưới làn da tiếp xúc, máu huyết cuộn trào, nóng rẫy đến tê dại.

Trì Huỳnh hoàn toàn không hay biết. Nàng buộc xong nút, chỉnh lại dải lụa sau lưng hắn, rồi lặng lẽ ngắm nhìn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!