Chương 23: Hắn hôn đến mức rơi lệ

Tiếng rên khe khẽ ấy như giọt nước rơi vào chảo dầu đang sôi, Yến Tuyết Thôi chỉ cảm thấy máu trong người sôi trào, toàn thân run rẩy, hận không thể vò nát nàng, ép nàng dung nhập vào thân thể mình.

Nhưng chút lý trí còn sót lại nhắc nhở hắn, trong lòng nàng có người khác, nàng muốn mê hoặc tâm trí hắn, lấy mạng hắn.

Trì phủ và Tuyên Vương có quan hệ dây dưa phức tạp, thân phận của nàng lại càng khả nghi, bất luận nàng là người của Tuyên Vương, hay trong lòng có tình ý khác, giữ nàng bên người đều là mối họa.

Nhưng Yến Tuyết Thôi vẫn không khống chế được bản năng khao khát, hai luồng sức mạnh mâu thuẫn trong cơ thể không ngừng giằng co xé rách.

Một luồng gào thét trong máu thịt, muốn đến gần nàng, muốn quấn chặt lấy nàng, để xoa dịu sự bứt rứt và trống rỗng trong lòng.

Luồng sức mạnh còn lại thì cố kéo hắn ra khỏi cơn trầm luân, nhắc nhở rằng tất cả chỉ là giả tạo, sự ngoan ngoãn của nàng là dao giấu trong bông, sự kháng cự cũng chỉ là thủ đoạn lùi một bước để tiến hai bước.

Chỉ là một nữ nhân mà thôi, ngươi xưa nay trầm ổn tự chế, tự cho mình thông minh, rõ biết phía trước là vực sâu, vẫn muốn tham luyến khoảnh khắc ấm áp này sao?

Toàn thân Trì Huỳnh căng cứng, vành tai tê dại đau nhói khiến sống lưng lạnh buốt, nhưng hai má lại nóng rực như bốc cháy, tựa như bị giày vò giữa cực hàn và cực nhiệt.

Chẳng lẽ nàng nói mớ trong mơ, bị hắn nghe được điều gì?

Nhưng nàng đâu có nói dối, nàng thực sự mơ thấy hắn, mà "A nương" thì Trì Dĩnh Nguyệt cũng gọi Ân thị như vậy, vốn chẳng có gì không ổn.

Vậy rốt cuộc hắn đang nghi ngờ điều gì, chẳng lẽ còn có vị "điện hạ" nào khác?

"Điện hạ..." nàng khẽ gọi.

Trì Huỳnh chỉ nghe thấy hơi thở bị đè nén đến cực hạn bên tai, nóng bỏng gấp gáp phả lên má nàng, da thịt hai người kề sát, thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng sự run rẩy bị kìm nén của hắn.

Bất giác nhớ tới đêm đó hắn nhắc đến bệnh cũ.

Nàng một lòng muốn rời đi, đến nay chưa từng hỏi Phương Xuân cô cô rốt cuộc bệnh cũ ấy là gì, chỉ sau đêm đó mới mơ hồ nhận ra, có lẽ việc gần gũi với người khác có thể xoa dịu sự bạo loạn bất an trong hắn.

Vết đỏ nơi cổ đêm trước, xúc cảm nơi khớp ngón tay, có lẽ đều là hành động bất đắc dĩ khi bệnh cũ phát tác.

Trì Huỳnh chậm rãi thở ra một hơi, buông tay khỏi chăn gấm đang siết chặt, cẩn thận ôm lấy thân thể khẽ run của nam nhân, thử giúp hắn bình tĩnh lại.

Thành thật mà nói, trong tranh vẽ có vô số tư thế, chưa chắc phải làm thật từng cái, cũng có trăm ngàn cách khiến người ta khoái lạc.

Nhưng nàng da mặt mỏng, lại nhát gan, cho nàng thêm trăm cái gan nữa, cũng không thể như nữ tử trong tranh mà khiêu khích hay mạo phạm hắn.

Trì Huỳnh thầm thở dài, dốc hết dũng khí, cũng chỉ dám vụng về ôm lấy hắn như vậy.

Gió đêm len qua song cửa, mang theo hơi ấm còn sót lại của hoàng hôn và hương cỏ cây, ngọn nến trên giá khẽ lay trong gió, ánh sáng đan xen sáng tối lặng lẽ tràn trên màn dát vàng, những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí dường như cũng chậm rãi đứng yên.

Vòng tay thiếu nữ rất nhẹ, rất mềm, nhiệt độ ấm áp xuyên qua lớp trung y mỏng manh thấm vào cơ thể hắn, như mưa thấm đất, lặng lẽ chảy vào vùng đất khô cằn nứt nẻ trong lòng hắn.

Chỉ được nàng ôm nhẹ như vậy, vẫn khó xoa dịu khát khao trong tim, khoảng trống dưới da khao khát được lấp đầy, hắn áp mặt mình lên má nàng, thuận theo bản năng tựa vào hõm cổ nàng, chậm rãi cọ xát lên mảnh da mềm mại ấy, như cuối cùng cũng tìm được nơi thuộc về, thân tâm đều đạt tới sự thỏa mãn chưa từng có.

Trì Huỳnh khó nói rõ cảm giác lúc này.

Hắn dường như... có chút lệ thuộc vào nàng.

Không biết qua bao lâu, người bên cạnh dần dần thở đều.

Trì Huỳnh nuốt khan, khẽ giải thích: "Thiếp không nói dối, vừa rồi quả thực mơ thấy điện hạ."

Yến Tuyết Thôi lặng lẽ tựa vào cổ nàng, mặt kề mặt, cảm nhận giọng nói mềm mại tràn ra từ cổ họng ấm áp mảnh khảnh ấy.

Rất lâu sau, hắn thản nhiên hỏi: "Mơ thấy ta thế nào?"

Nàng hình như cũng không bịa ra được câu trả lời hay hơn, mím môi, thành thật nói: "Thiếp mơ thấy... điện hạ muốn giết thiếp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!