Chương 16: Lòng bàn tay hắn chạm vào nơi mắt cá chân bị thương

Trở về Nhạn Quy Lâuu, Yến Tuyết Thôi triệu tập ám vệ, giao phó việc Ly hồn đan để điều tra triệt để.

Hung thủ đứng sau chỉ thẳng về phía Hoàng hậu, nhưng trong đó vẫn còn rất nhiều khớp nối cần làm rõ, ví như Ly hồn thảo lấy từ đâu, qua tay người nào chế thành viên, bao gồm cả thợ mộc chế tạo hộp đàn hương kia rốt cuộc làm việc cho ai, tất cả đều phải tra từng việc một.

Nghĩ lại hoàn cảnh của Hoàng hậu những năm qua, Yến Tuyết Thôi kỳ thực cũng lờ mờ đoán được động cơ của bà ta.

Những phi tần địa vị cao trong hậu cung phần lớn đều sinh được hoàng tự, chỉ riêng Hoàng hậu chỉ có một vị công chúa, vì thế mà lo lắng nửa đời người, trăm phương nghìn kế đều dùng hết, mãi tới vài năm gần đây mới miễn cưỡng buông bỏ.

Chỉ là sau này long ngự quy thiên, tân đế tất nhiên sẽ tôn sinh mẫu làm Thánh mẫu Hoàng thái hậu, đến lúc đó hai cung cùng tôn, bà ta chỉ có hư danh mẫu hậu, rốt cuộc cũng không thể thân cận bằng sinh mẫu ruột thịt.

Hoàng hậu xuất thân cao quý, mẫu nghi thiên hạ, nhưng mấy chục năm qua, trơ mắt nhìn các cung liên tiếp sinh ra hoàng tử, phân đi ân sủng của Trung cung, sau này còn phải cùng những phi tần từng quỳ lạy mình ngang hàng địa vị, bà ta sao có thể cam tâm.

Ninh quý phi, Lệ phi, Nghi phi vì con trai mình mà mưu tính ngôi vị, nên không tiếc bất cứ giá nào cũng phải hạ gục các hoàng tử khác, còn mục tiêu của Hoàng hậu lại chính là những phi tần có con này. Bất kể sau này ai đăng cơ xưng đế, bà ta đều phải là Hoàng thái hậu duy nhất.

Năm năm trước Hoàng hậu đặt cược vào hắn, nên mới ra tay với mẫu phi, muốn bà phát điên tự tàn rồi chết.

Nhưng nay hắn đã mù cả hai mắt, vô duyên đế vị, Hoàng hậu e rằng đã bắt đầu tính toán mục tiêu kế tiếp...

Mẫu thân của Tuyên vương là Lệ phi, mẫu thân của Duệ vương là Nghi phi, mẫu thân của Khánh vương là Lan tần, thậm chí cả mẫu thân của Cửu hoàng tử là Mẫn quý nhân, đều có khả năng.

Bao năm qua, huynh trưởng chết thảm nơi sa trường, mẫu phi bị người hạ độc, hắn từ núi đao biển máu, đầy rẫy gai góc mà bước đến ngày hôm nay, sớm đã không còn đường lui.

Hận ý ngập trời gần như muốn thiêu cháy tim phổi, Yến Tuyết Thôi siết chặt bàn tay, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức, chỗ bỏng trên lòng bàn tay đã đóng vảy nay lại vỡ ra, máu tươi thấm ra từ kẽ ngón tay.

Hắn phải dùng nỗi đau da thịt để khắc ghi thù hận, phải khiến kẻ đứng sau kia thân bại danh liệt, nợ máu trả bằng máu........

Sấu Ngọc Trai.

Phương Xuân cô cô đỡ Trì Huỳnh ngồi xuống, cẩn thận kiểm tra chỗ cổ chân sưng đỏ của nàng. Dù đã bôi thuốc trị thương, bà vẫn lo lắng: "Biết vậy đã mời luôn Lâm viện phán tới xem qua rồi."

Trì Huỳnh nói: "Không sao đâu, đã không còn đau nữa."

Phương Xuân cô cô vẫn kiên trì: "Đêm nay cứ theo dõi tình hình trước, nếu Vương phi cảm thấy không ổn, nhất định phải kịp thời nói cho nô tỳ biết."

Trì Huỳnh gật đầu trấn an bà.

Phương Xuân nhớ lại chuyện hôm nay, thở dài: "Nếu không phải chiếc hộp kia rơi vỡ, không biết chúng ta còn bị che mắt tới bao giờ. Hai năm nay tinh thần nương nương ngày càng kém, mấy lần suýt nữa tự làm tổn thương bản thân..."

Nghĩ đến việc nương nương nhiều năm chịu nỗi đau mất con, ngày đêm dày vò, lúc tỉnh lúc điên, thậm chí còn phạm tội bất kính trước mặt bệ hạ, trong lòng Phương Xuân vừa hận vừa sợ.

"Tranh đấu hậu cung từ xưa đã tàn khốc, nhưng nương nương đã mất một người con, lại không phải loại phi tần tranh sủng đoạt ân, cũng chẳng ảnh hưởng tới địa vị Trung cung, vì sao Hoàng hậu sau khi nương nương mất trưởng tử còn muốn đuổi tận giết tuyệt như vậy?"

Trì Huỳnh vỗ nhẹ tay bà, an ủi: "Điện hạ đã nói sẽ điều tra, tin rằng chân tướng rất nhanh sẽ được phơi bày. Khi đó kẻ ác tự có luật pháp trừng trị, mẫu phi cũng sẽ dần dần khỏi hẳn, rồi mọi chuyện cuối cùng cũng sẽ tốt lên thôi."

Phương Xuân cô cô rưng rưng gật đầu: "Đa tạ Vương phi."

Trì Huỳnh trầm ngâm giây lát, thử dò hỏi: "Mấy hôm trước ta bị phong hàn chưa khỏi, lỡ việc vào cung tạ ân. Sau này nếu cùng điện hạ vào cung, chẳng phải sẽ gặp được Hoàng hậu sao?"

Phương Xuân cau mày suy nghĩ: "Còn phải xem điện hạ sắp xếp thế nào. Bệ hạ thương xót điện hạ mù cả hai mắt, nên không cần như các hoàng tử khác ngày ngày lên triều điểm danh, vào cung thỉnh an, các yến tiệc cung đình và lễ tế cũng đều miễn cho điện hạ. Sau này dù khó tránh khỏi vài lần vào cung bái kiến, Vương phi cứ yên tâm đi theo điện hạ là được, các chủ tử trong cung dù riêng tư thế nào, trên mặt mũi vẫn luôn làm đủ lễ nghi."

Bà hạ thấp giọng nói: "Nếu không phải hôm nay phát hiện Ly hồn đan, tới giờ nô tỳ vẫn còn nghĩ Hoàng hậu thật sự là người nhân hậu dễ gần..."

Trì Huỳnh liền hiểu ra, quý nhân trong cung phần lớn đều ngoài miệng niệm Phật trong lòng giấu dao. Nàng sớm muộn cũng phải vào cung bái kiến, nhưng chỉ cần Chiêu Vương chưa vội, nàng vẫn có thể an ổn thêm vài ngày.

Hai ngày tiếp theo, Trì Huỳnh đều không gặp được Chiêu Vương, hẳn là hắn vẫn đang tra xét lai lịch của Ly hồn đan.

Rảnh rỗi, mỗi ngày nàng đều tới Thọ Xuân đường thăm Trang phi.

Trang phi vì trước đó phát bệnh, đại hỉ đại bi, mê man suốt ba ngày. Sau khi tỉnh lại, bà quên mất chuyện từng nhận nhầm nàng thành Ninh quý phi. Trên dưới Thọ Xuân đường đều vì sức khỏe của bà mà tạm thời giấu chuyện Ly hồn đan, tránh để bà lo nghĩ quá nhiều, bất lợi cho việc dưỡng bệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!