Chương 13: Chôn thật sâu ở bên cổ nàng

Yến Tuyết Thôi gần như tham lam chiếm lấy hương khí ấm mềm ngọt ngào của thiếu nữ, thở ra một tiếng thỏa mãn.

Đêm nay nàng không dùng bất kỳ loại hương liệu nào, mùi hương vốn có, ấm áp trong trẻo của nàng thấm vào hơi thở hắn.

Hắn vùi sâu nơi cổ nàng, tri giác như được bao bọc trong dòng nước ấm, men theo từng khe hở chảy tràn, từng tấc từng tấc lan qua trái tim hoang vu cằn cỗi của hắn, chậm rãi lấp đầy mọi thiếu hụt.

Trong phòng hồng chúc cháy rực, ánh sáng vàng ấm đổ tràn lên rèm gấm dát vàng, thời gian bị màn đêm kéo dài ra, chảy trôi chậm rãi mà rõ ràng.

Trì Huỳnh cảm nhận được hơi thở của người đàn ông dần ổn định, luồng nhiệt bức bối kia cũng chậm rãi rút đi, nghĩ rằng bệnh cũ hắn nói đã dịu bớt, chỉ là... hắn ở quá gần rồi, sống mũi cao thẳng áp vào mạch nơi cổ nàng, hơi thở dịu nhẹ phả lên xương quai xanh, từng đợt mềm nhũn lan ra.

Trì Huỳnh hoàn toàn không cách nào thả lỏng, trung y dính dấp áp sát sống lưng, đầu ngón tay siết chặt đến trắng bệch mới có thể miễn cưỡng kìm lại cơn run rẩy của cơ thể.

Cứ như vậy áp sát, bên cổ bỗng xuất hiện một cảm giác khác lạ, mềm mại ấm nóng, mang theo chút ẩm ướt, khi kịp phản ứng đó là gì, Trì Huỳnh chỉ cảm thấy nhiệt huyết toàn thân dâng trào, chỗ bị l**m qua như bốc lên một đốm lửa, khô nóng xộc thẳng khắp tứ chi bách hài.

Nhận ra người dưới thân run rẩy, Yến Tuyết Thôi bỗng nhiên bừng tỉnh, cũng kinh ngạc vì hành động vừa rồi của mình, lập tức lui ra, trên mặt thoáng qua một tia lạnh lẽo nghiêm nghị.

Khoảng cách giữa hai người được kéo giãn, Trì Huỳnh cuối cùng cũng hô hấp thông suốt, cũng vào lúc này mới nhìn rõ biểu cảm trên mặt hắn.

Đôi mắt xám lạnh của người đàn ông che giấu sự áp chế, nhưng rốt cuộc đã bình tĩnh lại, môi mỏng hơi cong, nụ cười mang theo ba phần khinh mạn, còn những đốt ngón tay mát lạnh như ngọc lại vào lúc này men lên cổ nàng.

Nơi nhạy cảm mong manh nhất, tuy chỉ là tiếp xúc không nặng không nhẹ, nhưng cảm giác nghẹt thở như có thể bị bóp đứt bất cứ lúc nào, cũng khiến Trì Huỳnh run rẩy dữ dội.

Yến Tuyết Thôi rũ mắt, khẽ nói: "Vương phi nếu muốn lấy mạng bổn vương, vừa rồi chính là thời cơ tốt nhất."

Hắn dường như rất lấy làm tiếc, "Đáng tiếc là nàng đã không ra tay."

Trì Huỳnh mặt mày ngơ ngác, nhất thời chỉ cảm thấy máu trong người đều đông cứng lại.

"Điện hạ, thiếp... thiếp không hiểu người đang nói gì..."

Nàng sao có thể muốn giết hắn, nàng lấy đâu ra bản lĩnh đoạt mạng một vị vương gia...

Nàng thậm chí không biết vì sao hắn lại đột nhiên nghĩ như vậy, vừa rồi hai người chẳng phải còn ôm chặt lấy nhau đó sao?

Chẳng lẽ hắn cho rằng nàng là thích khách do phe nào phái tới?

Ngay khi Trì Huỳnh tưởng rằng hắn sẽ trị tội, Chiêu Vương lại v**t v* cổ nàng, ôn tồn nói: "Lần sau không được bỏ lỡ thời cơ nữa, hiểu chưa?"

Toàn thân Trì Huỳnh lạnh buốt, muốn biện giải cho bản thân, nhưng giọng nói như nghẹn lại nơi cổ họng, không thốt ra được một chữ.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Chiêu Vương đứng dậy khỏi người nàng, mò mẫm đến án kỷ bên cạnh lấy gậy dò đường, một mình xuống giường thay y phục, rời khỏi Sấu Ngọc Trai.

Cô cô Phương Xuân chờ dưới hành lang, vốn nghĩ hai vị chủ tử đêm nay sẽ thành sự, nào ngờ điện hạ lại không nói một lời mà rời đi, thần sắc tuy vẫn như thường, nhưng trong màn đêm lại ẩn ẩn mang theo khí thế khiến người ta khiếp sợ.

Nguyên Đức và Thanh Trạch nhìn nhau một cái, vội vàng theo sau, Phương Xuân cô cô đành phải vào phòng, hỏi han nguyên do với Vương phi.

Vừa bước vào cửa, chỉ thấy Vương phi đứng ngây người bên giường, vẻ mặt hoảng hốt chưa hoàn hồn, không biết phải làm sao.

Phương Xuân cô cô vội đỡ nàng ngồi xuống, "Vương phi, rốt cuộc là sao vậy? Sao điện hạ lại đi rồi?"

Rõ ràng lúc dùng bữa tối, hai người còn hòa thuận mà.

Trì Huỳnh hồn vía lên mây, lắc đầu.

Chiêu Vương vậy mà lại nghi ngờ nàng có ý đồ bất chính muốn ám sát, tội danh ám sát vương gia lớn đến nhường nào, nàng sao gánh nổi đây!

Việc này trước mắt còn chưa làm lớn chuyện, Chiêu Vương cũng không phái người đến bắt hay thẩm vấn nàng, nghĩ rằng là đang chờ nàng có hành động tiếp theo? Hay âm thầm điều tra, đợi chứng cứ xác thực rồi mới bắt nàng quy án?

Trong đầu Trì Huỳnh rối như tơ vò, nàng không định nói cho Phương Xuân cô cô biết, nếu sự việc ầm ĩ lên, chưa kịp tra rõ nàng có phải thích khách hay không, lại lật ra chuyện nàng giả mạo đích nữ, thì sẽ hoàn toàn không còn đường lui.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!