A Huỳnh: tồn tại cảm -1 -1 -1......
Chiêu Vương: tồn tại cảm +10086, hít hít hít hít chụt chụt chụt chụt [trái tim cam]Ánh trăng tràn qua lớp sa mỏng như cánh ve, phủ lên trường bào vân thủy mặc màu trắng ngà trên người nằm trên giường một tầng ánh sáng dịu dàng.
Tiếng nước trong tịnh thất lúc đứt lúc nối xuyên qua cánh cửa, gần như rõ ràng vờn quanh bên tai, khi thì như châu rơi đĩa ngọc, khi lại như dòng ngầm cuộn chảy; hắn thậm chí còn có thể dựa vào những âm thanh rất nhỏ ấy để phán đoán nàng lúc này đang làm gì, tưởng tượng dòng nước ấm lướt qua làn da mềm mại của nàng, ngâm làn da trắng như tuyết đến ửng hồng......
Yến Tuyết Thôi siết chặt các đốt ngón tay đang cầm chén trà, cho đến khi nước trà hoàn toàn nguội lạnh, hắn ngửa đầu, uống cạn một hơi.
Nhưng luồng xao động xa lạ mà nóng bỏng trong cơ thể vẫn không vì thế mà lắng xuống; hắn day day mi tâm, lý trí luôn giữ vững bao năm qua gần như bị những âm thanh nước khe khẽ kia cuốn nát thành tro bụi........
Trì Huỳnh nấn ná trong tịnh thất rất lâu, Phương Xuân cô cô chỉ cho rằng nàng lần đầu cùng phòng nên muốn tắm rửa sạch sẽ hơn, cười trêu: "Vương phi tắm nữa là sắp chà rách da rồi đó."
Gò má trắng mịn của Trì Huỳnh bị hơi nước hun đến ửng đỏ, mím môi, cuối cùng đứng dậy nói: "Thay y phục, vấn tóc cho ta đi."
Nàng cố ý chọn một bộ áo ngủ chất liệu dày hơn, lại vừa mới tắm xong, cả người nóng hầm hập, hơi nóng trên mặt mãi không tan, tựa đóa hải đường rực rỡ đến cực điểm; những giọt nước nơi đuôi tóc chưa lau khô rơi xuống, thấm ướt làn da trắng mịn như tuyết, hệt như hải đường gặp mưa, một cành hồng thắm đọng hương sương.
Phương Xuân cô cô nhìn nàng kỹ càng, trong lòng cảm khái vạn phần, nếu điện hạ có thể nhìn thấy vương phi như thế này, ắt hẳn cũng là cả mắt kinh diễm.
Trì Huỳnh trở về phòng ngủ mới hay Chiêu Vương đã sang tịnh thất khác tắm rửa; Chiêu Vương chưa đến thì nàng không thể đi ngủ, không hợp quy củ. Đang định lấy chiếc túi hương chưa thêu xong ra thêu thêm vài mũi, lại thấy Phương Xuân cô cô bưng tập tranh bước vào.
Hai má Trì Huỳnh đỏ bừng: "Tập tranh tránh hỏa lần trước còn chưa dùng tới, ta nào học nổi nhiều thứ thế này......"
Phương Xuân cô cô cười cười: "Mấy cuốn hôm nay trên thị trường hiếm lắm, nô tỳ nhờ người âm thầm xoay xở nhiều nơi mới mua được, vương phi xem thêm chút nữa nhé?"
Trì Huỳnh đành đưa tay nhận lấy.
Chỉ vừa lật hai trang, những hình ảnh sống động kia đã khiến đồng tử nàng chấn động, lúc này mới hiểu vì sao Phương Xuân cô cô nói những tập tranh này khó có được —— người đàn ông trong tranh cũng bịt mắt.
Nhưng hắn bịt mắt không phải vì mù lòa, mà là một kiểu biến hóa để truy cầu hoan lạc ** *n, tận hưởng cảm giác cực hạn do mỗi chỗ cơ thể áp sát mang lại dưới sự che chắn thị giác.
Trì Huỳnh nhìn chằm chằm vào chỗ đầu lưỡi trêu đùa kia, chỉ cảm thấy một luồng nóng từ sống lưng xộc thẳng lên não, hai má trong nháy mắt nóng rực, đến cả trán cũng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Có lẽ vẫn là áo ngủ quá dày.
Phương Xuân cũng không ngờ đêm nay nàng lại chọn bộ áo này; đây vốn là chất liệu mặc vào mùa đông, nay thời tiết ấm dần, lẽ ra nên cất đi rồi.
"Hay là, đổi sang bộ váy ngủ màu hồng son kia nhé?"
Trì Huỳnh đã từng mặc bộ váy ngủ ấy, là chất liệu thượng hạng do Nam Sung tiến cống, mềm mại, mỏng như không, vừa vặn ôm sát đường nét xương thịt, đường cong eo và hông phô bày trọn vẹn.
Khác gì c** tr*n trước mặt Chiêu Vương đâu......
Chiêu Vương tuy không nhìn thấy, nhưng hắn có thể sờ ra.
Trì Huỳnh không dám nghĩ sâu, lắc đầu từ chối.
Phương Xuân cô cô thật ra cũng nhìn ra được, dưới vẻ thẹn thùng của nàng là sự kháng cự rất thật; điều này cũng không trách được vương phi, danh tiếng của điện hạ mấy năm nay quả thực không tốt, các cô nương trong kinh thành đối với Chiêu Vương phủ không ai là không tránh xa......
Những năm qua, triều đình tuy nhìn bề ngoài gió êm sóng lặng, nhưng tranh chấp tính toán giữa các hoàng tử chưa từng dừng lại; Tuyên Vương, Khánh Vương, Duệ Vương kẻ nào kẻ nấy đều không phải đèn cạn dầu; Định Vương điện hạ phong quang tễ nguyệt như vậy, lại bị kẻ gian hãm hại chết thảm, Chiêu Vương điện hạ còn bị thương mắt, hoàn toàn vô duyên với ngôi trữ......
Thật ra trên dưới vương phủ không ai là không nghẹn một hơi, sao có thể không hận chứ?
Nhưng các nàng chỉ là phụ nhân nội trạch, không chen miệng được chuyện triều chính, càng không nói đến việc báo thù rửa hận cho Định Vương điện hạ.
Nay dưới gối Trang phi nương nương chỉ còn lại một người con này, các nàng tất nhiên tận tâm tận lực, thề chết trung thành; khó khăn lắm mới trông đến ngày điện hạ thành thân, tự nhiên đầy lòng mong đợi tiểu chủ tử ra đời, đối với Trang phi nương nương, đối với những người dưới này, đều là niềm an ủi tốt đẹp nhất.
Phương Xuân cô cô thở dài nói: "Định Vương điện hạ đi sớm, lại không để lại lấy nửa đứa con, gánh nặng trên vai Chiêu Vương điện hạ rất lớn; Trang phi nương nương trông mong chuyện ngài thành thân sinh con cũng đã lâu, về sau chỉ đành làm phiền vương phi trong phòng chịu khó hơn chút, sớm có con, nương nương ắt sẽ được an ủi......"
Trì Huỳnh không biết nên đáp lời thế nào; cái chết của Định Vương là đòn giáng nặng nề với toàn bộ Chiêu Vương phủ. Nếu không liên quan đến mình, nàng đương nhiên cũng mong Trang phi được hưởng niềm vui con cháu quây quần; nhưng rốt cuộc nàng là mạo danh, đã phạm tội khi quân, nếu lại lừa dối Chiêu Vương sinh con, sau này một khi sự việc bại lộ, Ân thị ắt sẽ đẩy hết tội lỗi lên đầu nàng, nàng không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!