Chương 100: NT13: (Nếu như) Say rượu

Trì Huỳnh tiện tay nhặt vài tờ thư tín lên, mỗi trang mở đầu đều là tên nàng.

"Ngày mùng năm tháng tư, công tử nhà họ Ân đến phủ, Tam cô nương lấy cớ bệnh không ra gặp..."

"Ngày mùng năm tháng năm, Tam cô nương làm bánh ú ống tre, bện mấy sợi trường mệnh lũ, chia cho mọi người;"

"Đêm khuya, Tam cô nương lén mở rương, lấy giấy bút luyện chữ..."

Không chỉ xấp thư rơi vãi này, trong hộp còn có một chồng dày những phong thư khác, tất cả đều ghi rõ ngày tháng. Bắt đầu từ ngày ở núi Phù Thúy

- ngày nàng nói với hắn chuyện trong cung của Trang Thái hậu có điều mờ ám. Từ đó về sau, từng li từng tí suốt hai năm của nàng đều được ghi lại ở đây, chi li đến mức không bỏ sót.

Trì Huỳnh nhớ, có một thời gian hắn từng sai người mang điểm tâm và giấy Trừng Tâm Đường tới cho nàng, nói là tạ lễ. Có lẽ vì nàng biết những bí mật kia, hắn sợ nàng bị người ta diệt khẩu, quan tâm vừa phải cũng có thể xem là bảo vệ. Nhưng nàng không ngờ, sự "quan tâm" ấy lại kéo dài gần hai năm.

Trì Huỳnh đứng sững tại chỗ, đầu óc rối bời.

Nàng thật sự không hiểu... những mật tín này rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Nếu nói hắn sớm đã có ý với nàng, lại càng không thể. Khi đó nàng chỉ mười hai mười ba tuổi, trong mắt hắn vẫn chỉ là một đứa nhỏ chưa lớn. Dù về sau nàng vì hôn sự mà cầu hắn giúp đỡ, hắn cũng không hề lập tức đề nghị cưới nàng, chỉ nói sẽ nghĩ cách giúp nàng.

Là từ chú ý nàng rồi dần nảy sinh tình ý? Hay còn khả năng khác?

Trì Huỳnh lặng lẽ lật xem những mật tín ấy. Từng chữ từng câu đều ghi cực kỳ tỉ mỉ. Có cả tên người gác cổng từng nói chuyện với nàng, thợ thêu, người bán hoa ven đường... ban ngày ban đêm, thậm chí nàng ngồi bên cửa sổ viết chữ gì, cũng nhớ rõ rành rành.

Đây là... nghi ngờ nàng ngấm ngầm trao đổi tin tức với ai sao?

Sự che chở hắn dành cho nàng bấy lâu, có lẽ phần nhiều được xây dựng trên sự nghi kỵ và giám sát, nên mới phái người ghi lại tỉ mỉ sinh hoạt thường ngày của nàng

- gặp ai, làm gì

- để từ đó moi ra bí mật trên người nàng... hóa ra hắn để tâm như vậy.

Hoặc cũng có thể hắn tưởng nàng còn biết nhiều bí mật hơn nữa của người khác, nên muốn giữ nàng ở bên cạnh.

Trì Huỳnh quỳ ngồi trên sàn, lòng rối như tơ vò.

Xuất thân từ nhỏ cùng sự cẩn trọng nhiều năm khiến nàng mang tính quá đỗi nhạy cảm

- việc gì cũng nghĩ theo hướng xấu trước, cũng hiểu trên đời này không có sự tốt bụng vô duyên vô cớ.

Nàng chưa bao giờ tự tin đến mức nghĩ rằng: một thứ nữ mờ nhạt nhất của bá phủ lại có thể khiến một vương gia "nhược thủy tam thiên, chỉ múc một gáo" mà yêu.

Nhưng vì sao hắn lại cưới nàng? Có lẽ đúng như hắn từng nói - "thiên ý khiến nên, lòng người hướng tới"

- chẳng lẽ vì bí mật trên người nàng mà bỏ cả vị trí Vương phi.

Huống chi sự ngọt ngào dịu dàng sau khi thành thân cũng không hề giả. Sự yêu thích hắn dành cho nàng, nàng cảm nhận rõ ràng từng chút một.

Vậy nên nàng càng mơ hồ hơn.

Có rất nhiều trang nàng lướt qua rất nhanh bằng tâm thế trốn tránh. Cuối cùng gần như run rẩy, nàng thu dọn toàn bộ mật tín ngay ngắn, đặt lại về chỗ cũ.

Nàng cũng biết mình không nên nghĩ nhiều, càng không nên tham cầu thêm gì. Nàng mang trong lòng bí mật, bị nghi ngờ cũng là chuyện thường tình.

Nàng đã có được thân phận vinh quý vốn chẳng xứng với mình, thậm chí còn có cả sủng ái của hắn

- đào sâu những điều ấy để làm gì?

Nhưng nàng vẫn không kìm được hoang mang, lại có chút không biết phải làm sao. Cả ngày hôm đó nàng thất thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!