Chương 10: Trì hoãn được nhất thời, không thể kéo dài cả đời

Cô cô Phương Xuân mừng rỡ khôn xiết, vội cúi người đáp: "Nô tỳ sẽ lập tức sai người thu xếp lại tẩm phòng, tối nay điện hạ có qua dùng bữa cùng Vương phi không ạ?"

Yến Tuyết Thôi nghe thấy người bên cạnh mình hơi thở rõ ràng khựng lại trong khoảnh khắc, không khỏi mím môi: "Ừ."

Hắn cũng muốn xem thử, vị Vương phi từng lớn tiếng tuyên bố "chết cũng không gả", lại vì tránh hắn mà đổ bệnh hơn nửa tháng trời, rốt cuộc đang toan tính điều gì.

Bên này Trì Huỳnh ngơ ngác tưởng mình nghe nhầm, sững sờ hồi lâu, đến khi hoàn hồn mới phát hiện Chiêu Vương đã đồng ý thật rồi.

Hắn... lại muốn cùng nàng viên phòng sao?

Trì Huỳnh tinh thần hoảng hốt, đầu nặng chân nhẹ trở về Sấu Ngọc Trai.

Dẫu lúc sai Hương Cầm về phủ truyền lời có cố ý nhắc tới việc nàng và Chiêu Vương vẫn chưa viên phòng, nhưng cũng chỉ là để thúc giục Ân thị sớm đưa ra quyết định, nàng chưa từng nghĩ bản thân cũng sẽ phải trải qua chuyện này.

Nàng gả vào vương phủ chẳng qua là một cuộc giao dịch với Ân thị, nàng thay Trì Dĩnh Nguyệt ứng phó hôn sự, Ân thị lo thuốc men cho a nương nàng. Khi ấy đã nói rõ, Chiêu Vương mệnh không lâu dài, rất có thể nàng còn chưa kịp gặp mặt thì hắn đã qua đời.

Vậy mà sự tình sao lại đi đến bước này...

Phong hàn đã dùng làm cái cớ rồi, nàng không thể bệnh hết lần này tới lần khác. Nhưng nàng sớm muộn cũng phải rời đi, không thể cả đời đội danh Trì Dĩnh Nguyệt mà giả mạo. Đã là giả mạo thì khó tránh sơ hở, huống chi mẫu nữ Ân thị, nào có để nàng hưởng vinh hoa phú quý suốt đời.

Nàng mơ hồ cảm thấy, mình sẽ không ở lại đây quá lâu.

Làm một người vô hình trong phủ thì còn được, thỉnh thoảng thỉnh an trò chuyện cũng miễn cưỡng ứng phó nổi, nhưng nếu phải cùng Chiêu Vương viên phòng, tất nhiên sẽ phải đồng sàng cộng chẩm, có thực chất phu thê.

Nhớ tới những bức tranh nam nữ quấn quýt trong tập họa Phương Xuân cô cô đưa nàng xem, lại còn là Chiêu Vương không nhìn thấy, cần nàng chủ động...

Chỉ nghĩ tới thôi, Trì Huỳnh đã thấy khí huyết dồn lên, đầu óc ong ong, hô hấp khó khăn.

Vừa về tới Sấu Ngọc Trai, Thanh Chi, Ngân Kiều cùng mấy người đã tất bật ra vào sắp xếp.

Long phượng hỷ chúc, màn trướng dát vàng, chăn gấm uyên ương, thậm chí còn trải cả nệm thêu đồ bách tử thiên tôn. Chưa đầy nửa ngày, tẩm phòng đã được thu xếp rực rỡ như đêm động phòng hoa chúc.

Trì Huỳnh ngồi ở gian bên thất thần làm nữ công, Hương Cầm và Bảo Phiến từ phòng chính bước sang, hai người đều mang vẻ lo lắng.

"Tam cô nương thật sự phải cùng Chiêu Vương điện hạ viên phòng sao?"

"Nô tỳ nghe nói Chiêu Vương thủ đoạn tàn nhẫn, chưa từng có nữ nhân nào sống sót rời khỏi long sàng của hắn... hay là người nghĩ thêm cách khác đi?"

Hương Cầm nhận lời dặn dò của Ân thị, không cho Trì Huỳnh dùng thủ đoạn quyến rũ lấy lòng, nhưng Chiêu Vương chủ động đề nghị viên phòng, các nàng cũng chẳng thể ngăn cản.

Trì Huỳnh bất đắc dĩ: "Ta còn cách nào khác sao? Trì hoãn được nhất thời, không thể kéo dài cả đời."

Tiếp xúc với Chiêu Vương nhiều ngày, nàng quả thực đã thay đổi cách nhìn về tính tình của hắn, nhưng dù sao cũng chưa từng thấy bộ dạng hắn nơi giường chiếu, trong lòng vẫn mơ hồ sợ hãi.

Tình huống tệ nhất là Chiêu Vương dùng những thủ đoạn tàn khốc trong lời đồn để tra tấn nàng... Nghĩ đến đó, sắc mặt Trì Huỳnh trắng bệch, ngón tay siết chặt.

Nếu thật sự như vậy, đến lúc đó nàng sẽ liều chết trốn đi. Chiêu Vương hành hạ nữ nhân chẳng qua là để mua vui, hẳn cũng chưa đến mức đuổi cùng giết tận một Vương phi được thánh chỉ ban hôn, cưới hỏi đường hoàng.

Đến nước này, nàng giống như bị nhốt trong một vòng xoáy vô hình, từng bước bị dồn ép, thân bất do kỷ, thôi thì cứ đi được bước nào hay bước ấy vậy.....

Sau giờ ngọ, phòng bếp vương phủ đã bắt đầu bận rộn. Điện hạ và Vương phi lần đầu cùng dùng bữa, không ai dám sơ suất. Đến khi mặt trời ngả về tây, những món ăn được chuẩn bị công phu đã bày biện chỉnh tề trên bàn.

Chiêu Vương quả nhiên tới.

Trì Huỳnh đứng dưới hành lang, thấy hắn khoác bạch bào vân thủy mặc, tay chống trượng trúc chậm rãi bước đến, dáng người cao thẳng, khí độ thong dong, trong thoáng chốc khiến nàng nhớ tới câu thơ thuở nhỏ từng đọc: "Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy."

Đến gần, nàng cúi người hành lễ, Yến Tuyết Thôi liền nghe thấy tiếng tua rua mã não dưới tai nàng khẽ lay theo động tác, thanh thanh trong trẻo, rất êm tai.

Dưới hành lang có bậc đá, Trì Huỳnh do dự một lát, cuối cùng vẫn không tiến lên đỡ hắn. Nguyên Đức đứng bên cạnh, hẳn là không cần nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!