Chương 1: Thế gả

"Giờ lành đã đến --"

Tiếng hô của bà mai vang lên ngoài cổng viện. Trì Huỳnh bị một chiếc khăn voan đỏ thêu uyên ương che kín mặt, trong tiếng chiêng trống rộn ràng và lời chúc mừng dập dìu, nàng bước lên kiệu hoa rước dâu.

Từ phủ Xương Viễn Bá đến phủ Chiêu Vương, từ thành tây đến thành đông, cách nhau nửa kinh thành. Kiệu hoa lắc lư xóc nảy suốt dọc đường, tiếng kèn xô

-na tấu khúc hỷ nhạc lại phảng phất nét bi ai giữa cơn gió lạnh đầu xuân.

Dọc đường, tiếng bàn tán của bá tánh không dứt bên tai.

"Gả thiên kim của mình cho một kẻ mù hai mắt lại còn điên loạn, thế mà vợ chồng Xương Viễn Bá vẫn còn cười nói tiếp khách được."

"Tính tình Chiêu Vương hung bạo, nghe nói thủ đoạn tra tấn người tàn nhẫn vô cùng, Trì gia thiên kim gả sang đó, chỉ sợ cũng hương tiêu ngọc vẫn!"

"Chưa chắc đâu, nghe nói Chiêu Vương bị trọng thương, tính mạng nguy kịch, hôm nay ngay cả đón dâu cũng không thể tự mình đến, cô nương này gả sang có khi còn phải thủ tiết luôn ấy chứ..."

Mọi người xì xào bàn luận, thậm chí còn có kẻ cá cược xem tân nương này có thể sống sót trong phủ Chiêu Vương được mấy ngày.

Nhưng họ đâu biết rằng, tân nương trong kiệu hoa này căn bản không phải là Trì Dĩnh Nguyệt

- đích nữ của phủ Xương Viễn Bá.

Mà là tam tiểu thư thứ xuất bị nuôi dưỡng ở thôn trang

- Trì Huỳnh.

Khăn voan đỏ khẽ lay động, gương mặt thiếu nữ trắng mịn như ngọc, xinh đẹp như hoa phù dung bị che khuất phía sau.

Trì Huỳnh ngồi ngay ngắn trong kiệu, từng cử chỉ đều giữ đúng phong thái đoan trang của một đích nữ Bá phủ. Chỉ có những ngón tay trắng bệch siết chặt khăn tay là để lộ nỗi bất an trong lòng nàng.

Sao có thể không sợ hãi chứ?

Một thứ nữ bị gia tộc ruồng bỏ, lại bị tráo đổi thân phận, thay thế tỷ tỷ đích xuất gả cho kẻ mang ác danh lẫy lừng, một chân đã bước vào cửa Quỷ Môn

- đổi lại là ai, cũng không thể bình tĩnh được.

Trước ngày xuất giá, đích mẫu Ân thị đã cho a nương nàng uống mấy ngày thuốc Ký Tế Đan. A nương vốn triền miên bệnh tật nhiều năm, sắc mặt quả nhiên có phần khá hơn.

Trì Huỳnh liền hiểu rõ

- mối hôn sự này, nàng không thể không gả.

A nương vốn là thiếp thất của phụ thân nàng

- Xương Viễn Bá. Bảy năm trước, trong lúc nàng vui đùa vô ý va phải Ân thị đang mang thai, khiến bà ta sảy thai. Phụ thân nổi giận lôi đình, không hỏi đúng sai đã quất roi lên cả nàng lẫn a nương.

Có thật là nàng đã va vào bụng đích mẫu, hại chết đứa trẻ đó hay không

- nàng có thể khẳng định là không! Nàng căn bản chưa từng chạm vào bụng Ân thị! Nhưng chẳng ai tin lời nàng.

A nương liều mạng che chở cho nàng, chịu trọn bốn mươi roi, khi bị đưa đến trang viện thì gần như mất nửa cái mạng. Từ đó sức khỏe ngày càng suy yếu, mùa đông năm ngoái suýt nữa không qua khỏi.

Nàng lén lừa qua bà tử trông coi chạy về phủ Bá, dập đầu xin thuốc. Không ngờ Ân thị vừa nhìn thấy gương mặt nàng, lại nảy sinh ý đồ khác...

Trì Huỳnh nhắm chặt mắt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Đến tận hôm nay, nàng và a nương vẫn phải trả giá cho một tội lỗi vốn không hề tồn tại.....

Chiều tối, đoàn rước dâu chậm rãi dừng trước phủ Chiêu Vương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!