Sau lễ khai giảng, theo lệ thường sẽ là nửa tháng huấn luyện võ thuật, mỗi ngày đều phải dậy sớm luyện công, leo núi vượt đèo, đủ để khiến cho các học trò của Lăng Vân Đường kêu trời than đất.
Chỉ là cuối tháng Tám năm nay, cái nóng mùa hạ mãi vẫn chưa chịu lui, mặt trời vừa lặn mà vẫn có thể nóng đến vã mồ hôi. Học đường bèn đại phát từ bi một lần, dời thời gian huấn luyện võ thuật đến tận tháng Mười, đợi khi gió thu nổi lên, sương giá nặng hạt rồi mới tiến hành huấn luyện.
Đa số mọi người khi nghe tin này đều như được đại xá, thở phào một hơi nhẹ nhõm, ai nấy đều nói đây là "hoãn thi hành án" trời ban.
Thế nhưng Dung Kim Dao nghe vậy, lại chẳng hề vui vẻ chút nào.
Nàng lười biếng tựa mình bên khung cửa sổ trong phòng, ngước mắt trông ra vạt nắng cuối trời đang uể oải rải mình trên những thanh rui mái ngói.
Kể từ ngày Lý tiên sinh nhờ Sở Ý chỉ bảo nàng luyện chữ, những ngày qua, Dung Kim Dao càng ngẫm nghĩ lại càng thấy chuyện này có đôi phần kỳ quặc. Bảo là ghét thì không phải, mà thích thì cũng chẳng đúng, tóm lại là cả người cứ thấy không được tự nhiên.
Vì vậy, nàng đ.â. m ra mong ngóng buổi huấn luyện võ thuật mau mau đến.
Dẫu cho đến lúc đó có phải leo núi vượt đèo, dãi nắng dầm mưa cũng còn dễ chịu hơn nghìn lần so với việc mỗi ngày phải ngồi kề bên Sở Ý, để hắn cầm tay uốn nắn từng nét bút.
Nhưng may một nỗi, dường như Sở Ý có trăm công nghìn việc bủa vây, bận tối mắt tối mũi.
Hắn thường xuyên đến muộn, cứ vào lớp là đi một mạch xuống góc phòng ngồi. Rồi ngay sau đó, hắn lại chống một tay lên trán, chỉ một loáng là đã gà gật ngủ. Hết giờ học thì lại càng chẳng thấy tăm hơi đâu.
Về sau, chính Dung Kim Dao cũng quẳng chuyện chỉ dạy thư pháp ra sau đầu, bụng bảo dạ đó chẳng qua chỉ là một lời nói khách sáo mà thôi.
Đêm ấy, trời se se lạnh.
Dung Kim Dao ở trong phòng cứ thấy bồn chồn không yên, bèn ra ngoài đi dạo một lát. Nàng vốn chỉ định hít thở chút khí trời, nhân tiện gạt phăng những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu đi, nào ngờ tâm tư mới lắng lại đôi chút, vừa ngẩng mắt lên, bước chân đã khựng lại.
Trong học đường, đèn vẫn còn thắp sáng.
Ánh đèn dịu dàng ấy xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ hắt xuống mặt đất, tựa như một đốm lửa nhỏ được thắp lên giữa màn đêm tĩnh mịch.
Đã muộn thế này, còn ai ở trong học đường nhỉ?
Dung Kim Dao thoáng do dự, rồi rón rén bước lại gần, nhón chân nhìn vào qua một khe hở trên song cửa.
Bên trong tĩnh lặng đến lạ thường. Sở Ý ngồi một mình trước bàn, bóng hình được vầng sáng bao bọc lấy. Trước án thư là một cuốn sách đang mở, bên cạnh là nghiên mực vẫn còn đọng lại thứ mực chưa kịp khô.
Hắn cúi đầu, mi mắt rũ xuống, ngòi bút lướt trên trang giấy. Đôi mày khẽ chau lại, những đốt ngón tay thanh tú mà thon dài. Dáng cầm bút khoan thai, không nhanh không chậm, mỗi một nét đều hạ xuống vô cùng vững vàng, vẻ mặt chuyên chú trầm tĩnh khiến người ta bất giác phải nín thở.
Dung Kim Dao ngắm nhìn một lúc, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đẩy cửa bước vào.
"Ngươi đang ôn bài à?"
Giọng nói không lớn, nhưng cũng đủ để phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.
Sở Ý đang cúi đầu chép chữ mẫu, đầu bút trong tay còn chưa kịp hạ xuống hết, đã bị thanh âm đột ngột này làm cho khẽ chệch đi. Hắn ngước mắt nhìn lên, ánh mắt dừng lại trên người thiếu nữ đang đứng ở cửa trong giây lát, dường như có chút bất ngờ.
Dưới ánh đèn vàng vọt, Dung Kim Dao khoác một tấm áo mỏng đứng bên ngoài ngạch cửa, một lọn tóc mai bên thái dương khẽ lay động theo làn gió đêm. Nàng chớp mắt, ánh nhìn mang theo vài phần dò hỏi.
Sở Ý dời ánh mắt đi, thản nhiên đáp: "Ăn tối xong không có việc gì làm, ta luyện tay một chút."
Rồi lại hỏi: "Sao cô lại đến đây?"
"Ta đi dạo." Dung Kim Dao thành thật trả lời, rồi vờ như không có chuyện gì nói tiếp: "Thấy trong học đường đèn vẫn sáng nên ta tiện đường ghé qua xem sao."
Sợ Sở Ý hiểu lầm, nàng cụp mi mắt xuống, giọng điệu hết sức tự nhiên bổ sung: "... Ta còn tưởng là tiên sinh quên tắt đèn."
Dung Kim Dao liếc trộm thiếu niên một cái, trong lòng có chút tò mò.
Dạo gần đây Sở Ý cứ thoắt ẩn thoắt hiện, ban ngày lên lớp thì hở ra là ngủ gật, thế mà vẫn luôn đối đáp trôi chảy. Giờ đây thấy hắn một mình ngồi lặng lẽ dưới đèn, trên giấy là những hàng chữ chi chít, xem ra không giống đang sống cho qua ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!