Chương 80: (Vô Đề)

Tiếng chuông vỡ tan lanh lảnh khắp gian phòng, bóng hình trên vách tường không ngừng chao đảo, đảo điên.

Dung Kim Dao khóc không ra nước mắt, giữa bầu không khí nóng bỏng, nàng gắng gượng gom góp lại một tia lý trí cuối cùng để tố cáo Sở Ý: "Ta còn chưa được ăn hạt lựu mà!"

Đúng là gieo gió gặt bão, lần này xem như Dung Kim Dao đã thấm thía sâu sắc.

Vốn dĩ là nàng trêu chọc Sở Ý trước, thế mà giờ đây ngay cả hạt lựu còn chưa kịp nếm, đã lại bị hắn nắm đằng chuôi.

Dung Kim Dao cũng chẳng biết rốt cuộc mình đã sai ở bước nào, có lẽ là do nàng đã kéo dài quá lâu, chỉ mải vui đùa mà xem nhẹ bản năng của một nam nhân. Còn Sở Ý, rốt cuộc hắn cũng không thể kìm nén được nữa, nếu cứ tiếp tục nhẫn nhịn e là sẽ sinh bệnh mất. Thế nên hắn mới không còn dằn lòng, mạnh mẽ thoát khỏi sự khống chế của nàng để chuyển từ thế phòng thủ sang tấn công.

Cổ tay thiếu nữ bị sợi dây buộc đính chuông bạc quấn chặt mấy vòng, chỉ cần nàng khẽ cựa quậy là một chuỗi tiếng chuông lại vang lên không ngớt.

Sau màn "giày vò" vừa rồi, hơi thở của Sở Ý có chút rối loạn, chiếc áo choàng tắm trên người đã sớm bị Dung Kim Dao vứt xuống đất, toàn thân không còn một mảnh vải che thân. Trái lại, y phục trên người nàng vẫn còn nguyên vẹn, chỉnh tề.

Thế nên lần này, cho dù Dung Kim Dao có lệ đẫm hàng mi, Sở Ý cũng không hề có ý định buông tha.

Sở Ý lấy gậy ông đập lưng ông, sau khi trói nàng lại đâu vào đấy, đầu ngón tay hắn khẽ khàng lướt tới, chậm rãi vén vạt áo nàng lên rồi trầm giọng cất lời: "Vội gì chứ?"

"Ta có thể tự tay đút cho nàng từng hạt một." Hắn cất tiếng hỏi: "Như vậy đã đủ ân cần chưa?"

Dung Kim Dao mặt đỏ bừng tai nóng ran, thật tình chẳng hề muốn được "ân cần" theo kiểu này chút nào.

Áo tắm đâu giống những bộ xiêm y váy áo cầu kỳ, chỉ cần hơi đẩy lên một cái là một luồng gió mát lạnh đã từ dưới cuốn lên, men theo cổ chân trườn đến khoeo gối, rồi cứ thế xộc thẳng lên trên...

Dung Kim Dao không kìm được mà khép chặt hai chân lại, giọng nói run rẩy: "Ta không cần chàng đút."

Nàng c.ắ. n chặt môi dưới, co khuỷu tay định thúc vào người Sở Ý, chỉ tiếc là chẳng ăn thua gì, hắn vẫn vững như bàn thạch, ngược lại còn bắt đầu nhấp nhô tấm thân nàng như để trả đũa.

Dung Kim Dao phải cố nuốt ngược tiếng rên khẽ chực bật ra khỏi miệng vào trong.

Mọi thứ trước mắt bỗng nhòa đi, nàng cảm nhận được sự rung động bên dưới đang không ngừng lớn dần, tựa như mây giông sấm dậy đang chực chờ bùng nổ.

Triều xuân vỡ đê, rồng cuộn bừng tỉnh, hơi nóng thiêu đốt khiến đôi chân nàng mềm nhũn, sau gáy cũng dấy lên một cơn rùng mình li ti.

Dung Kim Dao theo bản năng lùi người về sau, tấm lưng dán chặt vào thành giường, nhưng người trước mặt lại đuổi theo, nâng bổng vòng eo nàng lên, nhất quyết phải ôm ghì lấy nhau cùng ngồi trên giường mới chịu thôi.

"Trốn cái gì?"

"... Đâu có trốn."

"Sao giọng nàng nhỏ thế?"

"Chàng phiền quá đi!"

Cả hai mặt đối mặt chẳng chút che giấu, cùng nhau đón nhận sóng gió.

Dung Kim Dao ngồi trên một mỏm đá ngầm nhô cao, khối đá lởm chởm chẳng chút nương tình mà ép chặt vào người nàng.

Tiếng sóng triều lúc xa lúc gần vỗ về. Những bọt sóng li ti quyện theo làn gió biển mặn mòi, không biết mệt mỏi mà vỗ vào ghềnh đá. Mỗi một lần va chạm, sóng lại tung lên vô vàn hạt nước trong veo, lả tả rơi xuống bề mặt đá.

Mái tóc cùng vạt áo trở nên xộc xệch, càng làm tăng thêm vẻ yêu kiều đáng thương. Dung Kim Dao không nén được xuýt xoa, trong cảnh tiến thoái lưỡng nan, chỉ đành gọi tên hắn: "Sở Tử Chiêm..."

"Ừm?"

Sở Ý khẽ nhướng mày: "Sao thế, A Dao khanh khanh."

"Cởi trói cho ta." Dung Kim Dao hít sâu một hơi, lắc nhẹ cổ tay: "Khó chịu quá..."

Cuối cùng nàng đã hiểu vì sao Sở Ý lại phải tự c.ắ. n rách môi dưới của mình rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!